Thứ Năm, 22 tháng 10, 2020

for you

 

Hi Vỹ,

Bạn có còn nhớ những trang blog mà hai đứa từng viết cho nhau? Nghĩ lại cũng buồn cười, viết kiểu giấu giấu diếm diếm nhưng trong lòng lại muốn đối phương sẽ đọc được. Cũng lâu rồi hai đứa không viết gì cho nhau cả, tâm sự bằng lời nói đã ít mà tâm sự bằng con chữ cũng không nên thôi hôm nay tui sẽ ngồi viết trang blog cuối cùng dành cho bạn vì dù gì tui cũng giỏi thổ lộ cảm xúc bằng chữ hơn là lời nói mà kaka. 

Tui đang ngồi nhớ lại quãng thời gian 7 năm dài đằng đẵng quen nhau ấy, cứ ngỡ là lâu lắm rồi nhưng nhớ lại cái ngày đầu tiên hẹn nhau, bạn mặc "quần đùi của ba" sang thư viện trung tâm tập thể dục với tui thì cảm giác nó mới như ngày hôm qua thôi. Tui có tiếc 7 năm gọi là "thanh xuân" đó không? Dĩ nhiên là không rồi, vì tui biết mình không bao giờ cô đơn khi có bạn bên cạnh, cảm giác không như hiện tại khi tui ngồi viết những dòng này. Giờ tui mới cảm thấy thấm thía rằng đến khi mất một cái gì đó thì mình mới biết trân trọng và quý giá nó. Dạo gần đây tui hay nhắc lại trong đầu mình những câu giá như, giá như mình biết quan tâm hơn, giá như mình lãng mạn hơn, giá như mình yêu đương đàng hoàng hơn,.... thì chắc cũng sẽ không đến nỗi như bây giờ đâu. Bạn yên tâm đi, tui không chỉ trách mình tui đâu vì tình yêu và sự cố gắng là đến từ hai phía mà nhưng thật lòng tui cảm thấy mình đáng trách nhiều hơn. Nói là tình đầu của hai đứa nên chưa biết cách yêu tui nghĩ cũng không đúng, vì dù gì so với lúc mới quen nhau hai đứa giờ đã thay đổi nhiều để tốt hơn và để có thể "chịu đựng" được nhau lâu hơn ^^. Chỉ trách là yêu đương không nghiêm túc và có kế hoạch thôi. 

Điều quan trọng tui muốn nói là tui muốn cảm ơn bạn thật nhiều vì đã chịu "cắn câu" và quen một đứa đép lít khó ở như tui. Nhờ bạn mà tui cũng học được nhiều thứ, trở nên tốt hơn, đẹp hơn. 7 năm quen nhau với nhiều thăng trầm, từ những hạnh phúc ngồn ngộn, "hoang dã" lúc mới yêu đến những lần giận dỗi, chia tay vì những lý do lãng nhách mà tui không tài nào nhớ được, từ cái ôm sau xe ấm áp trong trời mưa lạnh Đà Lạt đến những khoảng lặng dài trong đêm hai đứa nằm nghiêng song song nhau và tui chỉ chờ ai đó vô tình gác tay lên bụng. Cho tui xin lỗi vì những cáu gắt vô cớ, những lần cộc cằn hậm hực và đặc biệt là cú "đá móc" mà tới giờ tui vẫn còn rất ân hận. Tui hy vọng bạn sẽ kiếm được người thật sự yêu thương và trân trọng bạn, để bạn có cảm giác được yêu đúng và yêu đủ nhé. Tui sẽ không cố gắng quên bạn đâu, sao mà quên được, nên tui sẽ quyết định thay vì ráng quên thì mình hãy ráng nhớ những gì tốt đẹp nhất về nhau, để mỗi khi nhìn lại thì mình chỉ mỉm cười chứ không phải tiếc nuối. Ê cơ mà nói dễ hơn làm nên tui cũng không chắc đâu nhen :))

Bữa giờ tui cũng hay nhớ đến bạn đấy, chỉ là không đau nhiều như lúc mới chia tay thôi. Thỉnh thoảng tui lại nghĩ đến những điều mà tui muốn ấp ủ làm chung với bạn như cùng đi nghe Uyên Linh hay Lorde hát nè, cùng đi sắm giường sắm sopha cho nhà mới, cùng đi ngắm mùa lá vàng ở châu Âu, cùng roadtrip trên con xe mới mua... Mỗi lần về phòng trọ tui chỉ ước rằng khi bước lên cầu thang, nhìn vào khe dưới cửa phòng mình sẽ có ánh đèn điện hắt ra từ đó, rằng có ai đó ở trong phòng đợi mình về. Mặc dù nghe vô vọng thật nhưng chưa tới ngày bạn dọn đi thì tui vẫn có quyền hy vọng mà hehe. Và khi bạn đang đọc những dòng này thì bạn hãy tin là tui đã từ bỏ việc bám víu vào những hy vọng mong manh đó rồi hen.

Sorry bạn vì những dòng cảm xúc bi lụy ở trên, tui không muốn trang blog này lại u ám thế đâu. Nên thôi tui nghĩ mình nên dừng lại ở đây. Cùng move on và sống tốt nhé Vỹ.

Will all the love have a happy ending? 
I hope we will finally have one.


ILY

Thứ Ba, 24 tháng 3, 2015

Mr. Tour of the week

Hỳ, cũng phải tới 8 tỷ năm rồi mình mới đụng lại blog hungsammy. Thực sự mình không muốn bỏ đi cái thói quen tốt này đâu nên hôm nay bỏ chút thời gian để lóc cóc viết cái essay này vậy. Bao nhiêu dịp tiềm năng để xuất bản bài viết mới như thực tập Cam - Thái, về quê dịp tết, thay điện thoại, những con người dị dạng trong khoa,.... nhưng cái lần lữa làm biếng đã góp phần không nhỏ phủ cả tấn bụi trên cái blog này.

Bài viết hôm nay mình xin phản ánh đến một hiện tượng lạ - Mr. Tour of the week. Chả là tuần qua ma xui quỷ hờn thế nào mà mình quất liền tù tì 4 tours, trong đó có 3 tour liên tiếp từ T6 tới CN. Một tuần dài cứ ngỡ mệt mỏi lắm ai dè nó để lại những kỷ niệm khó quên với những vị khách đến từ khắp nơi trên thế giới.

Tour thứ nhất mình đi là tour full day ngày thứ 4. 8h sáng đứng chờ khách ở khách sạn Park Hyaat gần Nhà hát thành phố. Khốn nỗi khách sạn đang trong giai đoạn sửa chửa, tường chắn dựng lên xung quanh làm mình chả biết đứng chỗ mô cả. Cứ chạy qua chỗ này, quẹo qua chỗ kia, trời nắng chang chang, nước đái ở đâu bốc khai rình mà khách mãi 20' rồi mà vẫn chưa ló mặt. Cho tới khi phát hiện 2 bà lơ ngơ tới hỏi đường ông bảo vệ là mình đã nghi là khách rồi, chạy tới hỏi thì đúng thiệt. Phải nói đây là một trong những tour lạ lùng nhất mình từng dẫn. Một bà khách mới khỏi bệnh vẫn đang bị mệt nên mới đi bộ xíu là phải ẹo zô quán cà phê nghĩ cầm hơi. Bả chỉ mún dạo chợ mua đồ lưu niệm này nọ thôi nên mình dẫn zô Bến Thành với Saigon Square. Sau đó, bả mệt quá nên làm taxi tour lòng vòng mấy điểm tham quan, mặc dù bả xin lỗi vì không cho mình cơ hội để phô diễn kiến thức nhưng mình nhủ thầm trong lòng thiệt là mừng thấy mie, khỏi mắc công dẫn zô mấy điểm đã đi cả chục lần, lải nhải những kiến thức cũ rích nữa. Xong tour, dẫn khách về khách sạn, khách rút ra tờ 100$ đưa mình. Mình bất ngờ lắm, tại thường thì khách donate khoảng 200-300k thôi, này những 2 triệu. Mình giải thích rõ đây chỉ là donation thôi chứ mình không nhận tips, khốn nỗi bả rút lại tờ tiền không đưa mình nữa, nói có thể chuyển tiền qua ngân hàng. Mình viết mail cám ơn rồi, không biết bả có gửi chút lúa nào qua không :3

Tour thứ 2 có thể nói là tour vui nhất mà mình từng dẫn đi. Khách người Phillipines, trẻ và vui tính nên đi tour không thấy chán gì cả. Ban đầu là tour half day thôi nhưng rút cuộc nó đã trở thành tour full day từ 8h sáng đến 6h chiều. Từ sáng tới trưa mình dẫn đi hết những điểm tham quan trong thành phố, còn từ trưa trở đi thì mình lại được 1 chị trong đó dẫn đi lòng vòng. Mình đã được thưởng thức cà phê ở quán cà phê runam sang chảnh mà sau này làm có tiền chắc cũng không dám zô, trưa thì được ăn cơm ở một nhà hàng cũng không phải là rẻ ở Bùi Viện. Mặc dù mình đề nghị share tiền vì dù gì cũng hết tour rồi, cái này là mình đu theo người ta thôi nhưng họ nhất quyết không cho làm mình móc tiền ra bỏ zô túi lại cũng thiệt ái ngại. Sau đó được dẫn qua Bảo tàng mỹ thuật, mình thú thật đây là lần đầu tiên mình bước chân zô bảo tàng đó. Bảo tàng cũng hay ho lắm, rộng nữa trừng bày đẩy đủ các kiểu các thể loại tượng, đồ gồm, tranh vẽ,.... từ thời xa xưa đến bây giờ. Tiếp theo cả đám kéo qua Bitexco ngồi tám chuyện, mình lại được ăn ké bánh bèo và Dunkin Donuts :))) Nói chung là zuôi đó, được pha trò, tìm hiểu về nhau và còn được 200k donation nữa :))

Tour thứ 3 là 1 tour dưỡng sinh. Mình chỉ dẫn buổi sáng thôi tại nhỡ nói khách buổi chiều mình đi học nhưng thực tế là học buổi sáng :( Hai vợ chồng cũng lớn tuổi rồi, mới đầu tưởng cũng khó nói chuyện nhưng hóa ra không phải vậy. Hai người rất vui vẻ, tạo cảm giác thân mật nên mình không phải cố kiếm chuyện để nói mà cứ nhẹ nhàng trôi theo mạch trò chuyện. Buổi trưa trên đường dẫn khách tới sở thú, mình dắt khách vô hẻm 18A ăn cơm tấm do khách có đề nghị món này. Đúng là quán gì trong hóc trong hẻm với lại mình lâu rồi chưa ghé nên mình dẫn 2 ông bà đi lạc luôn, một hồi mới tìm ra quán. Những mà khốn thay quán không bán cơm tấm vào thứ 7 mà chỉ bán bún bò thôi. Thế là mình dắt 2 người ra quán bánh canh cua. Quán ăn cũng được nhưng có điều không xuất sắc hơn quán cơm tấm thôi. Kết thúc một tour không quá nhiều mồ hôi và còn được hứa hẹn lên Tripadvisor nữa, còn gì vui bằng :))))

Tour cuối cùng rơi vào ngày chủ nhật sau đó. Mới đầu tưởng 1 một nhóm khách khoảng 6, 7 người Mỹ nên mình áp lực lắm, tại dẫn nhiều người nên nguy cơ bị hỏi sẽ dồn dập hơn. Té ra là một nhóm khách tự phát gồm 3 cặp vợ chồng già đến từ các quốc gia khác nhau và không có hứng thú gì với lịch sử lắm, chỉ muốn tới thăm thú ngó 1 miếng rồi đi. Vậy thì càng khỏe!!! Tour bắt đầu từ lúc gần 11h, mình dẫn đi hết mấy điếm là cũng gần 1h chiều. Sau đó tưởng được mời ăn trưa chứ, ai dè khách đòi đi chợ Bến Thành shopping. Ok fine!! Hic, hơn 2 tiếng đồng hồ lẽo đẽo theo hết người này đến người kia trong chợ Bến Thành. Mình chỉ dám đôi lúc gật đầu hoặc lắc đầu khi khách trả giá thôi chứ không dám giúp khách mặc cả lộ liễu, sợ mấy người bán hàng chửi chết. chả hiểu sao nhưng mình khó bắt chuyện với những người này lắm, chỉ biết hỏi những câu kiểu hỏi thăm chứ không có hứng bàn luận gì cả. Mà hình nhưng mấy ổng bả ăn trước rồi hay sao mà chả thấy ai đề nghị ăn uống gì cả, cũng có vài lần hỏi mình có đói bụng không, mình kêu không chứ chẳng lẽ ngồi ăn thu lu 1 mình trong chợ?? Cũng hên là mình không có đói quằn quại lắm tại ăn sáng trễ. Cuối tour mình đã được donate cho tổng cộng 25$ và 204k. Hic thiếu điều mình muốn lấy mie 100k đi ăn sang chảnh cho hả bụng cho rồi. Nhưng nguyên tắc vẫn là nguyên tắc, khách đưa bao nhiêu thì phải đưa lại cho CLB hết. Dù có lấy 4k để làm tròn số thì cũng đã vi phạm nguyên tắc rồi :((

Vậy đó, 1 tuần đi tour của hungsammy là thế đó. Mình sẽ chuyên tâm mà nghỉ xả hơi trong 1, 2 tuần tới. Có chăng sẽ đi chung tour với tụi newbies thôi :3 Hic gõ essay mỏi tay quá trời nên mình đành dừng tại đây thôi. Thân ái!!!!

Thứ Năm, 1 tháng 1, 2015

Mừng năm mới

Sau nhiều lần đắn đo suy nghĩ thì mình không có tính về quê dịp Tết tây này đâu nhưng ma quỷ xui khiến thế nào mà vừa thi xong sáng ngày 30 là mình make a quick decision chiều lên xe về quê. Thực ra cũng không cần chuẩn bị nhiều, về quê có vài ngày, nằm ở nhà cũng chẳng đi đâu nên huơ vài bộ đồ cùng cái laptop là chiều đó cong đít ra bến xe về nhà liền. Xe xập xình tới tận 15 tiếng đồng hồ mới về Tây Sơn. Sáng bảnh mắt trên xe, ngó qua cửa sổ thấy mọi người đi đường ai cũng mặc áo ấm, choàng khăn mình mới sực nhớ ra là quê mày dạo rày lạnh, tiếc một nỗi là mình không có đem áo ấm về. Mà trời đúng thiệt là lạnh tái tê giác luôn, dưới 20 độ chứ ít, làm mình lúc nào cũng mặc hai áo, hai quần hết :3 Về nhà mẹ bồ bổ cho hằng hà sa số các loại đồ ăn thức uống làm mình một ngày phải đi tiểu 10 lần, đi ỉa 2 lần, địt lúc nào cũng thúi :( Bên cạnh đó, mặc dù người dơ, đầu ngứa, nách xịt Axe hai lần nhưng vẫn làm biếng tắm vồn. Nhìn cục sách vở cần phải học mà đâm ra nản, chỉ muốn ăn ngủ xem phim cho tới ngày quay lại SG thôi :(

Tối nay ba mẹ cãi nhau. Chuyện đó thì cũng thỉnh thoảng xảy ra nên mình cũng không bất ngờ lắm. Ba thì hơi nóng tính, mẹ thì thích nhây, càng bảo im thì càng nói thì thử hỏi sao không cãi vã cho được. Nhưng tối nay lại có một sự xô xát nhẹ. Lâu rồi mình mới chứng kiến cảnh đó, mình chỉ biết ngồi sượng trân chứ không biết làm gì cả. Chợt những lần mà ba xô xát với mẹ, đạp phá đồ đạc này nọ từ xưa đến giờ cứ xẹt qua xẹt lại đầu mình. Bỗng nghĩ sau này mình có như ba hay không bởi mình biết mình cũng thừa hưởng cái bản tính nóng nảy từ ba, hơn nữa mình hơi cố chấp và độc đoán nữa chứ. Nằm trong phòng nghe mẹ càm ràm và trong các khoản chi mà mẹ liệt kê có cả chuyến đi nước ngoài sắp tới của mình. Trách mình lúc đó sao có suy nghĩ phải chi mình không về quê thì mình sẽ không biết chuyện này mà an tâm đi du lịch, không nghĩ ngợi nhiều đến chuyện tiền nong. Bản thân không làm ra tiền lại không biết tiết kiệm tiền chi tiêu, trong đầu cứ nghĩ ừ thì gia đình mình cũng khá giả, không đến nỗi phải tằn tiện từng đồng tiêu vặt nên bây giờ mình cảm thấy có lỗi lắm. Một phần cũng xuất phát từ suy nghĩ năm cuối rồi, ba mẹ chỉ cần oằn lưng nuôi mình thêm một năm nữa thôi chứ sau này mình có việc làm thì tự lo cho bản thân được mà.

Chẳng còn bao lâu nữa mình phải ra trường, lo kiếm việc, lo kiếm tiền, lo đủ thứ này nọ. ĐẾU MUỐN.
P/s: đầu năm mà sao tiêu cực thế này? Cười cái lấy hên coi :D

Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2014

Vĩnh biệt thực tập

Vâng, vậy là mình đã chính thức kết thúc 3 tháng thực tập tại công ty. 3 tháng đối với mình là khá dài, đương nhiên là dài với mấy đứa suốt ngày ngồi đếm còn bao nhiêu ngày nữa là được nghỉ. Lúc mình thông báo mãn hạn thực tập thì mấy anh chị trong công ty ai cũng Ồ lên, sao mà nhanh quá zậy? 3 tháng rồi đó hả? Uhm, 3 tháng rồi đó anh chị, chỉ khi mình ngồi nhìn lại thì đúng thiệt, thời gian cũng trôi qua nhanh chứ bộ :)

Ba tháng thực tập, mình đã học được gì? Vâng trước tiên là mình phần nào cải thiện được khả năng giao tiếp của bản thân, được nói chuyện qua điện thoại với khách hàng. Ban đầu còn ấp úng, cà lăm và ngại nhưng giờ thì đỡ nhiều rồi (phải vậy thôi). Ngoài ra còn biết được kha khá kiến thức về Marketing đê sau này còn nói chuyện phô bày với bạn bè chứ :) Mình còn được vài lần đi gặp khách hàng, ăn mặc formal thuyết trình cho người ta, được đi motorshow đứng muốn rã chả chân, được lăm le nhiều chuyện trong công ty, chuyện của cha sếp Nam Thành khún nạn (dám bóc lột sức lao động mình :3). Các anh chị trong công ty nói chung cái cũng dễ chịu thoải mái, đa số là người trẻ mà :) Nhưng mình cũng không có hòa nhập được hết với mọi người, không thể thích thì nói chuyện to pha trò cho cả phòng nghe, đôi lúc gặp mặt nhau cả buổi mà không biết nói chuyện gì. Cái cảm giác lúc chào các anh chị em đi đây, chào anh Thành nhé rồi khép cánh cửa công ty lại sau lưng sao mà nó sung sướng cực độ, chỉ muốn la hét nhảy nhót tưng tưng mà thôi. Kiểu như chim đã sổ lồng ấy mà.

Vậy là Hưng chính thức kết thúc:
- Những ngày tháng dài lê thê ngồi mòn mông trong công ty bé tẹo chả biết làm gì nhiều.
- Những buổi sáng nói láo khi gửi xe ở Coopmart.
- Những lần lén lút xuống lầu 3 đi toilet sạch đẹp, chẳng may bị bà lao công bắt gặp và nói cho một trận :(
- Những buổi trưa nằm úp mặt trên bàn ngủ sao mà khổ thấy mie.
- Những lần vẫn "Dạ, dạ" mặc dù khách hàng đã cúp máy cái bụp rồi để nếu ai trong công ty có để ý thì mình không bị quê.
- ....

Dù gì đi nữa thì sau này Hưng không có làm Account Excutive cho bất kỳ công ty nào đâu @.@

Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2014

Oh my đuối!

Thực tập sao mà chán quá zậy
Hưng bỗng thèm một que kem béo ngậy
Giờ Hưng chỉ muốn làm chuyện xằng bậy
Chứ ếu muốn ngồi rửng mông như zậy.

Phải chi Hưng có que kem
Hưng sẽ mút chút chút cho sếp thèm
Phải chi ai mở nhạc dance
Hưng sẽ quẩy cho công ty bung rèm

Ô chuối kìa!!!!!
Tăng bà lăng bà tằng tằng tăng

Hưng sẽ thực tập lần này là lần cuối
Đôi ta bên nhau rất thúi
Oh my đuối đuối đuối đuối đuối đuối đuối......

(Phỏng theo Oh my chuối của Sĩ Thanh)

Tản thơ về con chim non

Tôi thích viết về tôi lúc này
Những lúc mà chỉ một cơn gió thoảng thôi cũng đủ thổi tôi bay.
Đây là thân xác tôi với bên trong mục ruỗng
Trả lại hồn tôi những ưu tư sầu muộn tuổi trăng tròn.

Lớn lên có gì vui mà sao ta phải lớn?
Lớn để yêu thương hay lớn để giận hờn?
Để rồi bỗng dưng tiếc nuối một thời nít trẻ.
Được tắm sông, bắn bi, trốn tìm cùng tụi hàng xóm
Được ngủ thiếp đi những lúc coi phim với gia đình.

Không thích đâu nhưng thời gian vẫn cứ trôi
Để rồi con người ta phải bắt đầu sống vội
Năm 1, năm 2, năm 3 rồi lại năm cuối
Đi làm, thực tập, bạn bè cũng phải tranh thủ niềm vui...

Giá những điều ước có thành sự thật
Tôi sẽ ước mình nhỏ đi thêm vài tuổi.
Gom góp những trải nghiệm, những hạnh phúc nhỏ nhoi
Và sống lại với nó một lần nữa.

Tôi ư?
Tôi như con chim non yếu ớt trong tổ
Bất lực khi con đại bàng thời gian tới quắp tôi đi.

Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2014

Viết cho tuổi 21.

Vậy là gần như đã kết thúc tuần lễ sinh nhật của Gia Hưng. Có nhắm mắt mình cũng không ngờ mình đã 21 tuổi rồi. Nhiều hay ít? Già hay trẻ? Chả biết nữa, đơn giản chỉ là 21 thôi. Đơn giản hơn cái ác mộng mang tên Sinh viên năm cuối. Năm nay cũng như mọi năm, sinh nhật của mình được quây quần bởi bạn bè và những người thương yêu. Là ăn uống, là tám chuyện, là nhảy nhót ca hát. Là những lời chúc gần xa, là các món quà handmade dễ thương hay là một chút giận hờn vu vơ của tuổi mới lớn.

Tuổi 21 - cái tuổi chia 3 bằng 7, cái tuổi mấp mé trưởng thành. Đã bớt hồn nhiên, vô ưu vô lo như thời cấp 3 mà bộn bề với những nghĩ suy về tương lai, những trăn trở với ước mơ và hoài bão của mình. Bắt đầu nghĩ đến đồng tiền nhiều hơn khi có dấu hiệu tiêu xài quá trớn.

Tuổi 21 - phát hiện mình ngày càng trở nên ích kỷ hơn. Trước giờ mình hay lý tưởng hóa bản thân mình, cho rằng mình là một người bạn tốt, một đứa con ngoan... Nhưng ngẫm lại đôi lúc thấy mình thật sự không phải như vậy chút nào. Mình là một đứa cứng đầu, chiếm hữu, ích kỷ, không ít lần tỏ ra khó chịu khi phải chia sẻ những cái của mình cho người khác. Có phải chăng con người càng lớn càng bớt dễ thương hơn hay không?

Tuổi 21 - hứa hẹn nhiều cuộc hành trình. Những chuyến đi khám phá miền đất mới với bạn bè - chỉ nghĩ đến thôi là thấy phấn khởi rồi. Mình có thói quen hay nghĩ đến những hạnh phúc sẽ có được trong tương lai để vực mình khỏi những khó khăn đang đối mặt ở hiện tại.


Tuổi 21 - hy vọng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ.