Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2014

Week review

Ôi lại kết thúc một tuần nữa rồi, bi giờ sẽ viết một bài nho nhỏ để review lại những j đã làm trong tuần này.

Bữa nay là ngày quay cuối cùng của bộ môn hành xác - Nghiệp vụ ngoại giao. Hic, có đi quay này nọ mới biết làm phim khó và khổ đến mức nào. Tính sau này làm người mẫu chán rồi lấn sân sang làm diễn viên nhưng mà sau mấy lần đi quay mình đã có một sự suy nghĩ lại khá chín chắn. Đi quay với nhóm đúng là có nhiều chuyện zui mà. Bỗng dưng nhớ lại cái cảnh cả đám hí ha hí hửng leo hàng rào phất cờ tới tấp mà mún cười ra nước mắt, chẳng khác nào một tụi đa cấp biểu tình chống Chính phủ. Rồi chuyện đúng lên bục phát biểu mà hóa ra quỳ rục cả chân. Vụ quay clip này cũng đánh dấu lần đầu tiên mình được mặc vest và thắt cà vạt. Có ai biết rằng nguyên bộ đồ từ đầu đến chân mình mặc toàn là hàng vay mượn tùm lum, thiệt flop. Ak còn chuyện chủ tịch nước trước ngày họp quan trọng với đoàn cấp cao Mỹ đã giữa trời trưa giang nắng, uống nước đá liên phanh, thi uống sinh tố bơ với bạn 1 lần hút cạn sạch, hát kara tới lành chành bồn, hậu quả là bữa sau bị khan cả cổ họng, giọng cứ chấp chới, lạc giọng ở những quãng cao và khó khăn khi sử dụng giọng mũi :(((

Cũng đi học tin học bữa đầu tiên rồi. Hic xin lỗi thầy nhưng excel bằng A em không biết gì nên zô lớp em bị khớp với các bạn đồng môn. Nhưng mình giỏi mà, chắc rồi cũng oke, chẳng lẽ thi rớt - chuyện không thể xảy ra với thủ khoa kinh tế được.

Cúi cùng cũng có một bé penis be bé trên tay. Cám ơn Bùi Mý Hiền đã chấp nhận hi sinh vì nghệ thuật và vẽ cho Hưng một thằng cu không thể hoàn hảo hơn làm mình suốt ngày cứ nhìn nó miết mà quên chăm sóc thằng còn lại :(( Mặc dù là hình penis nhưng ai hỏi mình cũng suy ra hình khác cho đỡ tục như hình cái cây hai lá, chìa khóa trái tim tình yêu....Nhắc tới penis mới nhớ, bạn nào tinh mắt thì khi đi xe trên xa lộ HN, qua khu công nghệ cao 1 tẹo sẽ gặp một trụ đèn xanh đèn đỏ mà nếu nhìn kỹ thì bạn sẽ thấy một pé penis màu xanh xanh khá dễ thương :)) Ko tin thì cứ để ý mà xem ^^

Ngày mai là một ngày bận rộn tối tăm mặt mũi. Lâu rồi mới đi học từ sáng đến tối như thế. Tuần sau book một cơ số tour, chắc là chuẩn bị được đi rồi. Cũng trễ rồi, bùn ngủ rồi nên ngừng gõ bàn phím tại đây! Xin trào!

Thứ Ba, 25 tháng 3, 2014

Bất động sản!!

Có một nỗi niềm cứ ám ảnh, giày vò đầu óc của cậu bé vừa sang tuổi 21 mấy ngày gần đây, nỗi niềm mang tên Bất động sản. 

1. Định nghĩa.
- Bất động sản là những tài sản bất động, không di chuyển được.
- Môi giới bất động sản là một ngành nghề đang hot hiện nay, đóng vai trò như cầu nối trung gian giữa người bán và người mua bất động sản. Người môi giới sẽ được hưởng hoa hồng trên tổng giá trị của tài sản bán được.
2. Nguyên nhân sự ám ảnh.
- Làm sao để giàu đây?? ---> Bất động sản.
- "Ê mày, bán được nhà 2 tỉ chẳng hạn, 1% là được 20 triệu rầu, 1 tháng bán được vài cái là giàu..."
- "Ê tao làm ở trung tâm du học, thấy chị kia hoàn thành một cái hợp đồng là được vài triệu rầu...."
---> câu chuyện hoa hồng.
3.  Nguyên nhân của sự xìu.
- Kiến thức nền tảng đâu?? ---> phải học nhiều ---> làm biếng
- Nhân viên môi giới bước vào nghề rất là khổ, tỉ lệ bỏ nghề rất là cao vì:
   + Mấy tháng trời mà không bán được hàng.
   + Áp lực công việc: suốt ngày gọi điện khách hàng, phát tờ rơi, đăng thông tin, quảng cáo...
   + Làm nhiều vậy thì thời gian đâu giành cho vợ con, gia đình??
4. Phương hướng giải quyết.
- Từ bỏ giấc mơ môi giới BĐS.
- Bắt đầu hướng tới thị trường CHỨNG KHOÁN.

Thứ Năm, 20 tháng 3, 2014

Làm đẹp!


Tự nhiên thấy lại tấm hình cũ này trong folder "tự sướng" của mềnh, những kí ức trẩu trê một thời bỗng dưng ùa về :)) Đây là hồi nào ta, ak chắc hồi quân sự do có mấy cái đồ quân sự treo ở đằng sau. Má, nhìn thiệt bịnh, con pitch kia như được thêm tóc từ Webcam max, mặt bánh bèo bao giả tạo. Hai mẫu tóc thời thượng lúc bấy giờ như các bạn được thấy trên hình được tài trợ bởi hũ Wax lông mà Hưng mới mua lúc đó. Nhớ con pitch dự định tạo kiểu tóc uốn cong xù xù mà ruốt cuộc tô trét cả buổi cái thành cái tổ tu hú như thế đó. Mình thì tóc chả bao nhiêu nên vuốt dỉnh dỉnh, cũng đỡ thành thảm họa :))

Ôi nhớ một thời bỡ ngỡ với chuyện làm đẹp! Nhớ lại cái sự lố bịch khi vuốt keo, đeo kính cận để đi xem cine. Một thời để nhớ, để cười và để tự xấu hổ!!

Hưng đi bơi!!!

Chiều nay pé Hưng đi bơi bơi với bạn hàng xóm. Hưng không bơi ở hồ Chương Dương nữa mà đi check in hồ bơi mới - hồ Bình Nguyên gần khu quân sự. So với Chương Dương thì hồ nay rộng rãi, sạch sẽ, thoáng mát hơn nhiều với lại mới xây nữa; có chỗ gửi đồ như ở siêu thị nè, phòng tắm thì cỡ hai chục phòng chứ không có lẹt đẹt 4, 5 phòng như bên Chương Dương. Uhm, chuyện là thế, cũng chẳng có gì đáng nói nếu như không có một sự ngu vãi quê độ như sau:

Sau khi khởi động, uốn éo các kiểu các thể loại, mình xuống nước. Hai đứa bạn đã bơi tít sang bên kia hồ rồi. Pé Hưng ngụp đầu và bơi sải, bơi bơi đến giữa hồ thì mệt quá đứng nghỉ chút, nước cũng đã xâm xấp tới cổ rồi. Hít hà, hít hà để lấy sức bơi nốt quãng đường còn lại. Lại ngụp, lại bơi, cố lên, gần tới bờ bên kia rồi, chết mie sao mà mệt thế này, nhưng mà phải bơi, không bơi nó chìm thì sao, ê nhưng mà đuối quá nghỉ chân một chút coi, chết cha sao không chống chân được vậy, *ngoi đầu lên* *ngụp xuống* *uống nước* *bơi sang ngang* *hoảng loạn* *uống nước nhiều tập* "Cứu!! Cứu!!". Cái hên quá có một thằng bơi ngang qua, cái biết làm gì khác ngoài chụp tay nó, cái nó kéo mình vô bờ, cái quê một cục bự tổ chảng, cái nhìn xung quanh thử đứa nào cứu mình, cái không biết ai hết nên chưa kịp gửi lời củm hơn ngọt ngào đến ân nhân. Má, lâu ngày đi bơi lại mà bị một vố như thế này thì đau quá. Suốt buổi đâu dám bơi tới chỗ sâu đâu,cái thành Lor-ca bơi sang ngang trong chiếc quần xì màu bạc những nơi nước nông đủ để chống chân thôi.

Mà lâu ngày đi bơi thấy cũng khỏe thiệt, hồ cũng có hơi đông người xíu do trời nóng quá nên ai cũng muốn lết tới đây để xả khí. Tưởng sẽ vừa bơi ngửa vừa ngắm diều chứ do hồ bơi gần khu thả diều nhưng mà chắc do hết mùa diều rồi nên chỉ có lẹt đẹt vài cái bơi bơi trên bầu trời. Chiều chiều đi bơi, chơi bóng rổ, chạy bộ chắc mình sẽ thành siêu mẫu mất, hị hị.

Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

My bin!!!

ĐỨA NÀO DÁM LÀM VỠ CÁI SỌT RÁC CỦA NHÀ ÔNG!!!!!!!!!!!

Có một sự bực mình khá là mạnh khi gần nửa đêm mở cửa phòng để quăng rác và phát hiện sọt rác của mình bị vỡ tan tành thành nhiều mảnh nhỏ như trang sách bị mối gặm. Ôi câu chuyện tình gần 3 năm của mình với cái sọt rác màu xanh lá thế là đã kết thúc rồi ư? Nhắc tới e anh mới nhớ gần 3 năm hình như anh chỉ mới dẫn e đi spa tắm gội có 1 lần nên giờ em chết trong tình trạng dơ hầy, thiệt tội :( Ko seo, ko seo, Hưng giàu mà, mai thay e sọt rác màu hường mới toanh cho coi.

Tuần trước đối với mình thiệt là bận rộn, chuyện này xọ chuyện kia rối tung cả lên nhưng mà cũng trải qua một cách suôn sẻ hết rồi, củng khỏe. Nói chung cũng không đến nỗi áp lực, khó giải quyết như mình tưởng tượng, mọi chuyện cứ như được an bài (do mình ăn ở tốt mới đúng ^^) nên mình cũng dễ thở hơn đôi chút. Thế mới nói cứ lạc quan vào tương lai, cứ nghĩ mọi chuyện sẽ oke thì nó sẽ oke hết thôi. Không oke thì cũng km chứ bt sao giờ.

Đúng là cuộc đời này có nhiều thứ mà bạn tưởng đáng lẽ ra mình phải biết trước rồi chứ, hóa ra bạn chả biết j cả. Chẳng hạn như tại sao bạn biết từ phủ định mà sao lại không biết từ chủ động - một từ được dùng khá nhiều trong đời sống hàng ngày. Có chăng vì bạn vô tâm, không để ý đến những thứ thật bình dân đó? Tự nhiên nhớ tới lời thầy giảng: "Nếu khách hàng luôn ở thế chủ động thì chúng ta phải làm gì??" Phải cười và go ahead thôi chứ biết làm gì thầy :)) hí hí.

Hic, dạo này mụn tè le, mụn từa lưa, mụn everywhere, làm sao để hết mụn?? Làm sao để live a life without mụn???

Thứ Sáu, 7 tháng 3, 2014

Stress nhẹ!

Lâu rồi mình mới có dịp stress như tối hôm nay. Đúng là bị stress thì chả thích tí nào, mà thường thường sau những chuyến đi chơi xa thì mình lại mắc cái chứng khó ở đấy!! Nguyên nhân sâu xa và trực tiếp dẫn đến hiện tượng đó là cứ nghĩ đến tuần sau có thiệt nhiều việc để mà làm là đâm ra ỉu xìu, xuống tinh thần. Nào là học tăng cường sáng chiều, thuyết trình, cuộc thi của CLB đến hồi nước rút, chị đến thăm vào lúc bận rộn nhất nên đang cố gắng sắp xếp lịch :( ....... Tự nhiên lại dồn cục lại 1 đống. Hôm qua cứ ngỡ tuần sau mình có book tour chứ ai ngờ nãy check lại thì hên quá ko có, đỡ được một phần. Mới áp lực một xíu thôi đấy mà đã vậy rồi sau này đi làm việc thử xem, bị đè đầu cưỡi cổ cả ngày thì không biết mình sẽ stress ntn nữa. Hic, bây giờ thì lại thấy mình mắc một chứng bệnh kinh niên, bệnh LÚC NÀO CŨNG CẢM THẤY MÌNH VÔ DỤNG.

Tin vui bù lại trong ngày hôm nay là tình yêu bự nhất của mềnh (xem hình bên dưới) đã được thả ra khỏi trại cai nghiện, ý lộn trại điều dưỡng rối loạn ăn uống.


Chúc chị sẽ luôn mạnh khỏe và không bị xuống tinh thần bởi những lời nói của những người xung quanh để rồi tự hành xác mình như thế nữa. Be urself cause that what you've taught me!! Ak mà hình như ẻm bỏ cái $ trong tên ẻm rồi. Sao cũng được, chờ đón những sản phẩm âm nhạc mới, đúng chất, đúng theo sở thích chứ không bị producer gò ép để làm nữa. New era for Kesha without $.

Tối hôm nay lôi cái folder nhạc cũ ra nghe, tự nhiên thấy thích quá. Tâm trạng đã phấn khởi hơn được đôi chút!! Ngọ rồi, nite nite!!!

Chủ Nhật, 2 tháng 3, 2014

Unspecial Sunday!!

Lâu rồi không viết blog nên mún múa bàn phím vài dòng cho blog đỡ cô đơn. Hồi chiều giờ không tập thể dục, cảm thấy chán chán nên bất giác nhớ đến con bạn cũ mặc dù ở gần sát đít nhưng đầu năm tới giờ ứ thèm gặp mặt. Hai đứa đi ăn tàu hũ ở cổng sau trường TDTT. Không biết lần cuối cùng mình ăn ở đây là khi nào, chắc cũng lâu lắm lắm rồi :3 Mùi vị thì vẫn như cũ, vẫn bình thường như ngày nào, chả có j để nói. Sau đó lại tung tăng đi dạo thư viện trung tâm, nói xấu thầy cô bạn bè, (lại) than vãn về chuyện học tập và tương lai. Trời nhập nhoạng tối hai đứa lại đi ăn hũ tiếu ở cổng sau phòng trọ cũ con pitch Thư và cũng không biết lần cuối mình ăn ở đó là khi nào, chắc cũng lâu lắm rồi :3 Ăn xong hai đứa dắt díu nhau vào tiệm hớt tóc để hớt tóc mái cho nó. Bỗng có một sự bâng khuâng và háo hức nhẹ khi ngày mai mình được chứng kiến quả đầu xoắn xoắn như con rắn của con bạn thân, dự định mình sẽ nhịn cười cho nó bớt quê :))

Tối nay được mấy đứa hàng xóm sát vách mới chuyển tới cho chén chè chuối nóng. Đang ăn mà thấy ấm lòng ghê. Nhớ tới lúc trước mấy bé hàng xóm sát vách cũng hay mời mình ăn chè, nhớ tới chén chè củ thập cẩm thảm họa, ớn tới tận óc, thiếu điều mình đổ đi rồi :)) Có lẽ đối với mấy đứa mới chuyển tới, mình là một kẻ lạnh lùng, sống khép kín, ít giao tiếp với mọi người, lâu lâu chỉ cười vài cái xã giao. Từ khi nào mình trở thành con người như thế?? Chỉ biết là mình không thích nói chuyện hay đơn giản là không hợp để kết thân mà thôi. Mà cái gì không thích thì không nên làm, thế thôi :))

Tối hôm qua không biết bị trúng gió hay bị rối loạn tiền đình (nghe oách xà lách thật) mà nửa đêm mình có triệu chứng nhức đầu, nôn mửa làm trằn trọc mãi mới ngủ được (thực ra cũng không có trằn trọc j nhiều lắm). Rồi tự nhiên sợ nằm ngủ một mình cái nửa đêm lên cơn co giật, ú ớ không nên tiếng, bên cạnh chả có ai để cứu giúp, xong chết trẻ luôn. Nhớ tới lời mẹ dặn mỗi lần đau ốm j đó kiếm người mà ngủ chung nhưng mà thôi, vấn đề chả có j to tát cả. Mình chết không biết có ai mừng không???

Hôm nay là chủ nhật, lại hết mất tiêu một tuần. Thời gian trôi qua nhanh thiệt, mới đây đã tháng 3 rồi, tức là vài ba tháng nửa là nghỉ hè, cái hết năm 3, cái cảm thấy 3 năm đại học trôi qua mà mình chưa làm được cái j ra hồn. Ước j không có hai chữ "tương lai" để mình khỏi nghĩ đến nó rồi cảm thấy thật trống rỗng và vô dụng. Ước j con người chỉ sống vì hai chữ "hiện tại", có bao nhiêu tận hưởng bấy nhiêu, không bận tâm đến sau này ra sao cả. Ước j hai cái "ước j" của con ở phía trên thành hiện thực :3