Chủ Nhật, 2 tháng 3, 2014

Unspecial Sunday!!

Lâu rồi không viết blog nên mún múa bàn phím vài dòng cho blog đỡ cô đơn. Hồi chiều giờ không tập thể dục, cảm thấy chán chán nên bất giác nhớ đến con bạn cũ mặc dù ở gần sát đít nhưng đầu năm tới giờ ứ thèm gặp mặt. Hai đứa đi ăn tàu hũ ở cổng sau trường TDTT. Không biết lần cuối cùng mình ăn ở đây là khi nào, chắc cũng lâu lắm lắm rồi :3 Mùi vị thì vẫn như cũ, vẫn bình thường như ngày nào, chả có j để nói. Sau đó lại tung tăng đi dạo thư viện trung tâm, nói xấu thầy cô bạn bè, (lại) than vãn về chuyện học tập và tương lai. Trời nhập nhoạng tối hai đứa lại đi ăn hũ tiếu ở cổng sau phòng trọ cũ con pitch Thư và cũng không biết lần cuối mình ăn ở đó là khi nào, chắc cũng lâu lắm rồi :3 Ăn xong hai đứa dắt díu nhau vào tiệm hớt tóc để hớt tóc mái cho nó. Bỗng có một sự bâng khuâng và háo hức nhẹ khi ngày mai mình được chứng kiến quả đầu xoắn xoắn như con rắn của con bạn thân, dự định mình sẽ nhịn cười cho nó bớt quê :))

Tối nay được mấy đứa hàng xóm sát vách mới chuyển tới cho chén chè chuối nóng. Đang ăn mà thấy ấm lòng ghê. Nhớ tới lúc trước mấy bé hàng xóm sát vách cũng hay mời mình ăn chè, nhớ tới chén chè củ thập cẩm thảm họa, ớn tới tận óc, thiếu điều mình đổ đi rồi :)) Có lẽ đối với mấy đứa mới chuyển tới, mình là một kẻ lạnh lùng, sống khép kín, ít giao tiếp với mọi người, lâu lâu chỉ cười vài cái xã giao. Từ khi nào mình trở thành con người như thế?? Chỉ biết là mình không thích nói chuyện hay đơn giản là không hợp để kết thân mà thôi. Mà cái gì không thích thì không nên làm, thế thôi :))

Tối hôm qua không biết bị trúng gió hay bị rối loạn tiền đình (nghe oách xà lách thật) mà nửa đêm mình có triệu chứng nhức đầu, nôn mửa làm trằn trọc mãi mới ngủ được (thực ra cũng không có trằn trọc j nhiều lắm). Rồi tự nhiên sợ nằm ngủ một mình cái nửa đêm lên cơn co giật, ú ớ không nên tiếng, bên cạnh chả có ai để cứu giúp, xong chết trẻ luôn. Nhớ tới lời mẹ dặn mỗi lần đau ốm j đó kiếm người mà ngủ chung nhưng mà thôi, vấn đề chả có j to tát cả. Mình chết không biết có ai mừng không???

Hôm nay là chủ nhật, lại hết mất tiêu một tuần. Thời gian trôi qua nhanh thiệt, mới đây đã tháng 3 rồi, tức là vài ba tháng nửa là nghỉ hè, cái hết năm 3, cái cảm thấy 3 năm đại học trôi qua mà mình chưa làm được cái j ra hồn. Ước j không có hai chữ "tương lai" để mình khỏi nghĩ đến nó rồi cảm thấy thật trống rỗng và vô dụng. Ước j con người chỉ sống vì hai chữ "hiện tại", có bao nhiêu tận hưởng bấy nhiêu, không bận tâm đến sau này ra sao cả. Ước j hai cái "ước j" của con ở phía trên thành hiện thực :3

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét