Mún viết dài mà làm biếng dụng công quá nên qua loa vài câu vậy:
- Tự nhiên đôi lúc thấy ghét bản thân vì cái tính ích kỷ, cả thèm chóng chán.
- Lại tiếp tục nhạy cảm với những lời người khác nói.
- Xin đừng nghĩ xấu cho tui, tui mà để bụng ai thì hơi bị lâu đó nhá, có thể là mãi mãi.
- Tuần sau và sau nữa thiệt là bận rộn với những chuyến đi xa rong ruổi trên chiếc xe máy. Dự là sẽ bị đen.
- Tối giờ ngồi hóng mát ở khoa học tự nhiên, nguyên con đường cúp điện nên ngồi đó cũng thú, không đèn, chim kiu éc éc, mấy cặp đôi ngồi tựa đùi, ôm ấp, "em hát anh nghe"....
- Thiệt ghét bản thân những lúc này, vô dụng, vô tâm, vô bổ và vô ích cho xã hội!!
- "Vì sao con người cứ phải cô đơn như thế này? Mục đích của nó là gì? Hàng triệu con người trên thế giới này, tất cả đều đang mong mỏi khát khao, đang tìm kiếm những người khác để thỏa mãn mình nhưng lại tự họ cô lập họ. Vì sao? Có phải Trái đất sinh ra chỉ để nuôi dưỡng sự cô đơn của con người?" (Haruki Murakami)
- Tại sao cuộc đời không đơn giản và sung sướng như 1 giấc ngủ nướng nhỉ???
Chủ Nhật, 20 tháng 4, 2014
Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014
Tối học tin
Tình hình là đang ngồi buồn chán trong lớp tin học ban đêm, không biết làm gì cả nên ngồi viết blog nhảm nhảm chơi!! Lâu rồi không đụng tới bê lốc, cũng thấy nhơ nhớ, rồi giờ ngồi viết trong lớp tin thấy cũng trải nghiệm và khoai khoái làm sao :))
Hồi nãy trước khi vào lớp mình có bắt thang máy lên tầng 9 của nhà điều hành KHTN chơi. Hôm bữa cũng có lên một lần nhưng không nán lại thăm thú nên đây là lần đầu tiên mình được nhìn thấy một nửa của làng đại học nhìn từ trên cao, thú vị lạ! Ngôi làng be bé xinh xinh mà mình đã gắn bó gần 3 năm đại học hiện ra trước mắt trong buổi chiều buồn, cảm giác xao xuyến lâng lâng. Kia là bến xe buýt, kia là cái dãy A quê mùa nằm lấp ló giữa mấy cái cây xanh xanh, kia là khu trọ mình ở mà mình ứ thấy vì nó lọt thỏm trong lùm cây cối.... Thiệt khổ tâm khi không lâu nữa thôi mình sẽ xa nơi này, chàng trai rời làng quê iu vấu để dấn thân mình nơi phố thị :(( Nhìn từ trên cao mới thấy những ngôi nhà xây tạm bợ, chen chúc nhau lộn xộn như thế nào. Nhà nào cũng lúp xúp mái tôn mà chỉ cần một nửa cơn bão Hải Yến thôi cũng đủ cuốn phăng đi tất cả. Rảnh rỗi mình đứng đó tự quy hoạch cho cái làng sau khi giải tỏa mấy cái nhà trọ, này sẽ xây hồ bơi, này sẽ xây bệnh viện, này sẽ xây siêu thị, này thì xây Suối Tiên mini....Chắc khoảng 10 năm nữa thôi :))
Chả hiểu sao đa số tối nào học tin học cũng bùn ngủ dã man rợ. Thầy dạy cũng dễ hiểu nhưng mà hình như các bạn tiếp thu chậm nên cứ giảng đi giảng lại miết, cũng tội cho thầy. Mà phải công nhận thầy nói tiếng Anh dở như mắm, đạt tới tinh hoa của sự Việt hóa mà đến Thị Lập cũng phải nghiêng mình kính phục. Học Word có tùm lum cái mà trước giờ mình chưa biết nên thấy đi học cũng có nhiều cái thật bổ ích. Cảm ơn những ai đã tạo ra bộ phần mềm Microsoft Office này, thứ gì cũng có, đầy đủ các ứng dụng, nói chung là đạt đến sự hoàn hảo của đầu óc con người rồi.
Dạo này đôi lúc cứ thấy con người mình trống rỗng, vô hồn, chả còn nhựa sống nữa. Người ta sống vì một mục đích gì đó để rồi phấn đấu hiện thực hóa nó, còn mục đích sống của mình là gì?? Vì cái sự giàu sau này ư?? Nó basic và ảo dịu lắm :)
Hồi nãy trước khi vào lớp mình có bắt thang máy lên tầng 9 của nhà điều hành KHTN chơi. Hôm bữa cũng có lên một lần nhưng không nán lại thăm thú nên đây là lần đầu tiên mình được nhìn thấy một nửa của làng đại học nhìn từ trên cao, thú vị lạ! Ngôi làng be bé xinh xinh mà mình đã gắn bó gần 3 năm đại học hiện ra trước mắt trong buổi chiều buồn, cảm giác xao xuyến lâng lâng. Kia là bến xe buýt, kia là cái dãy A quê mùa nằm lấp ló giữa mấy cái cây xanh xanh, kia là khu trọ mình ở mà mình ứ thấy vì nó lọt thỏm trong lùm cây cối.... Thiệt khổ tâm khi không lâu nữa thôi mình sẽ xa nơi này, chàng trai rời làng quê iu vấu để dấn thân mình nơi phố thị :(( Nhìn từ trên cao mới thấy những ngôi nhà xây tạm bợ, chen chúc nhau lộn xộn như thế nào. Nhà nào cũng lúp xúp mái tôn mà chỉ cần một nửa cơn bão Hải Yến thôi cũng đủ cuốn phăng đi tất cả. Rảnh rỗi mình đứng đó tự quy hoạch cho cái làng sau khi giải tỏa mấy cái nhà trọ, này sẽ xây hồ bơi, này sẽ xây bệnh viện, này sẽ xây siêu thị, này thì xây Suối Tiên mini....Chắc khoảng 10 năm nữa thôi :))
Chả hiểu sao đa số tối nào học tin học cũng bùn ngủ dã man rợ. Thầy dạy cũng dễ hiểu nhưng mà hình như các bạn tiếp thu chậm nên cứ giảng đi giảng lại miết, cũng tội cho thầy. Mà phải công nhận thầy nói tiếng Anh dở như mắm, đạt tới tinh hoa của sự Việt hóa mà đến Thị Lập cũng phải nghiêng mình kính phục. Học Word có tùm lum cái mà trước giờ mình chưa biết nên thấy đi học cũng có nhiều cái thật bổ ích. Cảm ơn những ai đã tạo ra bộ phần mềm Microsoft Office này, thứ gì cũng có, đầy đủ các ứng dụng, nói chung là đạt đến sự hoàn hảo của đầu óc con người rồi.
Dạo này đôi lúc cứ thấy con người mình trống rỗng, vô hồn, chả còn nhựa sống nữa. Người ta sống vì một mục đích gì đó để rồi phấn đấu hiện thực hóa nó, còn mục đích sống của mình là gì?? Vì cái sự giàu sau này ư?? Nó basic và ảo dịu lắm :)
Thứ Bảy, 5 tháng 4, 2014
Câu chuyện những cái lỗ.
Có lẽ dù muốn hay không thì cuộc đời mỗi con người đều gắn liền với những cái lỗ. Sinh ra từ cái lỗ tiểu của mẹ và chết thì cũng chui xuống lỗ huyệt. Có những cái lỗ bạn rất mong muốn được thấy, chẳng hạn như một ngày nào đó bạn sẽ rất vui mừng khi phát hiện có một lỗ tiền chôn sau nhà; và cũng có những cái lỗ bạn chẳng muốn thấy tí nào. Những cái lỗ dưới đây là một ví dụ.
Chuyện là thế này, mình có hai cái áo, 1 trắng 1 vàng và chúng có đặc điểm chung đó là cùng có một cái lỗ tròn tròn bị rách bên vai trái. Bị một cái thì chả sao nhưng bị luôn 2 cái thì mình bắt đầu sinh thắc mắc những cái lỗ này bắt nguồn từ đâu ra. Bị mối gặm, chuột cắn?? Chắc không! Sau nhiều lần suy nghĩ thì mình thấy khả dĩ nhất là do cái móc đồ, móc lâu nên bị lủng lỗ (??!) Cứ cho là vậy đi! Chuyện cũng chả là gì nếu như hôm qua mình không phát hiện có thêm 1 cái áo trắng của mình cũng bị lủng 1 lỗ ngay chóc vị trí đó luôn. Mà thôi, nghĩ nhanh, cái áo mặc tập thể dục mua có 50k cũng chả tiếc gì. Cứ cho là vậy đi! Chuyện cũng chả là gì nếu như tối hôm nay Nhớ không sang chơi và mình lấy cái áo đó ra khoe cái lỗ và phát hiện nó bị rách thêm một cái lỗ nữa ở vị trí gần đó. Chuyện cũng chả là gì nếu như mình không phát hiện cái áo vàng mới mua hồi tết vài trăm ngàn mặc có vài lần cũng bị rách hai lỗ tương tự :(( Trời ơi, sao lại bị ngay cái áo yêu thích thứ hai của mình cơ chứ, huhuhuhu. Và sau đó Nhớ đã khai sáng cho mình nguyên nhân của vấn đề, sự thể là do mình làm biếng móc đồ trong tủ nên móc đại ngoài dây đính tường cho gọn, rồi mỗi lần bật quạt sẽ làm những chiếc áo đung đưa qua lại, phần vai áo sẽ ma sát với mặt tường rám và từ đó những cái lỗ ra đời. Hú hú, 2 áo vàng 2 áo trắng của anh ơi, xin lỗi tụi em, bỗng chốc tụi em thành áo nhiều lỗ rồi :(( Chắc phải nhờ Nhớ khâu lại cái áo vàng đáng thương chứ không dám mặc ra đường đâu :((
Chuyện những cái lỗ là thế!
Chuyện là thế này, mình có hai cái áo, 1 trắng 1 vàng và chúng có đặc điểm chung đó là cùng có một cái lỗ tròn tròn bị rách bên vai trái. Bị một cái thì chả sao nhưng bị luôn 2 cái thì mình bắt đầu sinh thắc mắc những cái lỗ này bắt nguồn từ đâu ra. Bị mối gặm, chuột cắn?? Chắc không! Sau nhiều lần suy nghĩ thì mình thấy khả dĩ nhất là do cái móc đồ, móc lâu nên bị lủng lỗ (??!) Cứ cho là vậy đi! Chuyện cũng chả là gì nếu như hôm qua mình không phát hiện có thêm 1 cái áo trắng của mình cũng bị lủng 1 lỗ ngay chóc vị trí đó luôn. Mà thôi, nghĩ nhanh, cái áo mặc tập thể dục mua có 50k cũng chả tiếc gì. Cứ cho là vậy đi! Chuyện cũng chả là gì nếu như tối hôm nay Nhớ không sang chơi và mình lấy cái áo đó ra khoe cái lỗ và phát hiện nó bị rách thêm một cái lỗ nữa ở vị trí gần đó. Chuyện cũng chả là gì nếu như mình không phát hiện cái áo vàng mới mua hồi tết vài trăm ngàn mặc có vài lần cũng bị rách hai lỗ tương tự :(( Trời ơi, sao lại bị ngay cái áo yêu thích thứ hai của mình cơ chứ, huhuhuhu. Và sau đó Nhớ đã khai sáng cho mình nguyên nhân của vấn đề, sự thể là do mình làm biếng móc đồ trong tủ nên móc đại ngoài dây đính tường cho gọn, rồi mỗi lần bật quạt sẽ làm những chiếc áo đung đưa qua lại, phần vai áo sẽ ma sát với mặt tường rám và từ đó những cái lỗ ra đời. Hú hú, 2 áo vàng 2 áo trắng của anh ơi, xin lỗi tụi em, bỗng chốc tụi em thành áo nhiều lỗ rồi :(( Chắc phải nhờ Nhớ khâu lại cái áo vàng đáng thương chứ không dám mặc ra đường đâu :((
Chuyện những cái lỗ là thế!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
