Nếu không muốn vui bằng cách có bạn bè ở xung quanh thì tốt nhất hãy buồn một mình.
Hôm nay là một trong những ngày mà mình tuột mood nghiêm trọng! Chợt phát hiện ra ở một mình cũng có cái bất lợi của nó, muốn có một ai đó ngồi bên cạnh, không cần nói gì cả cũng thật khó. Vậy thì ta chọn cho mình một cách khác: đóng cửa lại và đi, đi đâu không biết, chỉ muốn ra khỏi nhà cho đầu óc nó tỉnh táo, ngồi một mình và tự suy ngẫm. Chả phải tự kỷ gì nhưng đối với mình như thế là đủ để giải quyết mọi vấn đề.
Mình có một phương châm sống là "Rồi mọi thứ sẽ oke thôi!!!". Đúng trước một vấn đề gì khó khăn mình chỉ nghĩ đơn giản rồi nó sẽ chóng qua và chả có gì to tát, rồi một lúc nào đó trong tương lai khi mình nhìn lại những gì mà mình trải qua trong hiện tại mình sẽ tạch lưỡi và phán "Trời có gì đâu mà phải xoắn". Thế đấy, sống vì một khoảnh khắc trong tương lai.
Chẳng biết có phải bản thân quá nhạy cảm hay không mà mỗi khi có một ai đó có ý nghĩ không đúng, sai lệch về mình hay không hài lòng với lời ăn tiếng nói, cách cư xử... thì mình cảm thấy bị tác động rất là mạnh, nghĩ ngợi về nó suốt. Từ trước đến giờ, mình luôn muốn cố gắng dung hòa tất cả mọi thứ, cố gắng cư xử có chừng mực, không quá lố trong mối quan hệ bạn bè hay các mối quan hệ xã hội khác. Mình nhìn thấy chính hình ảnh của mình phản chiếu trong suy nghĩ của họ và điều chỉnh cho thích hợp. Liệu đó có phải là căn nguyên của mọi vấn đề?? Có lẽ mình nên thoát khỏi cái lối sống vì người khác mà thay vào đó sống vì bản thân mình, không quan tâm đến những gì người khác nói?? Nói thì dễ nhưng làm thì rất khó bởi lẽ thay đổi cách sống là một điều không phải dễ dàng.
Đôi lúc mình tự hỏi, mình là ai trong cái thế giới này?? Mục đích mà mình tới trái đất là gì (^^). Mọi người đều sống, làm việc cật lực rồi cuối cùng cũng quy về một điểm chung: cái chết. Mình thật sự không muốn sống một cuộc sống vô nghĩa, không có tham vọng làm một cái gì đó lớn lao, vĩ đại nhưng ít nhất mình cũng phải đạt được một cái gì đó, được mọi người thừa nhận. Hẳn ai cũng từng có suy nghĩ mình là một người đặc biệt, cái cách mình sinh ra, lớn lên, máu đang chảy trong huyết quản, cái tôi bản ngã... và khó có thể mường tượng rằng mình sẽ chết trẻ, bị xe cán hay bệnh tật gì đó bởi vì sứ mệnh của mình không phải dừng lại một cách lãng xẹt như vậy.
Lâu lâu mới được ghi ra những gì mình nghĩ, dù có hơi lộn xộn và tạp nham, thật là thoải mái như đang tâm sự với đứa bạn thân nhất của mình vậy ;) Rồi mọi thứ sẽ ổn thôi mà, cố lên!!!!!!!!