Hic hic, lời đầu tiên cho giahungsuxx gửi hai tiếng xin lỗi chân thành và sâu sắc nhất đến blog thân êu và những độc giả phương xa ngày ngày mong đợi giahungsuxx đăng bài (~.~) Vì mải mê chạy theo những niềm vui chán nản nơi quê nhà mà mình quên đi cái thú vui viết bê lốc này. Thể theo lời hứa với con bạn miền núi, hôm nay mình sẽ cho xuất bản bài viết mới, coi như để khép lại một năm con Rắn và đón chào một năm con Ngựa thiệt khởi sắc, hí hí.
Phải chăng một trong những điều nhọ nhất trong cuộc đời là chúng ta cảm thấy thật bất tài và vô dụng, không biết làm gì khác, chỉ biết bình chân như vại trước một biến cố, một điều bất thường gì đó xảy ra trong cuộc sống, mặc dù chúng ta biết nguyên nhân, nơi phát xuất của vấn đề cũng như cách giải quyết nó sao cho thỏa đáng?? Nói dông dài vậy thôi chứ hôm nay mình đã từng trải một chuyện như thế. Chuyện là thế này, có một con chuột (lại con chuột) chẳng biết đã hết thọ hay là do kiến cắn mà bỗng dưng lăn đùng ra chết, tạo ra một mùi hôi không thể chê vào đâu được khắp nhà và khốn thay nó lại chọn nơi an nghỉ cuối cùng của mình là trên tấm la phông nên má má, ba ba không thể làm gì được.Cuối năm rồi mà vẫn còn sặc mùi chuột, ewwwwwwwww
Trời vẫn còn lạnh, hồi tối xách xe máy rong ruổi đi đàn đúm mà gió lạnh cứ lồng lộng thay nhau chui tọt vào trong chiếc quần short của mình làm mình lạnh tái tê, lông chân cứ dựng đứng. Cho anh xin lỗi cậu nhỏ vì đã không mặc ấm cho em, tối nay em mà lăn ra đổ bệnh thì anh chả biết làm sao đâu, huhu.
Tết này về nhà còn nhiều đứa bạn, nhiều nhóm nhỏ mà mình chưa có cơ hội gặp mặt, nói đúng hơn là làm biếng hẹn đi chơi, cũng thấy hơi tiếc. Nói chi đâu, con bạn nối khố hàng xóm mà tới giờ mình còn chưa có dịp nói chuyện nữa, đúng thiệt muốn tát vào mặt vài cái vì cái sự vô tâm của mình quá. Nói đi cũng phải nói lại, tại sao tụi nó không alo hẹn gặp mình chứ, có là mình phắn đi liền, không có nằm ườn ra nhà suốt ngày nữa.
Ngày nào cũng soi gương và cảm thấy mình mập ra trông thấy, bụng đã rưng rửng mỡ. Bữa giờ toàn ăn cúng tất niên mún nghẹt bản họng, bắt đầu thấy chán những nem chả, thịt gà, thịt vịt, cháo, xôi...Nhưng mà mặp dễ thương nên mình cứ ráng ăn cho nó mặp kakaka.
Còn gì để nói nữa không nhỉ?? Ak có người cho rằng đột nhiên yêu đời là dấu hiệu của bệnh tâm thần. Huhu, mình không mún vô bệnh ziện tâm thần đâu, mình còn trẻ khỏe, bụng chứa đầy ắp ước mơ hoài bão nên lắm lúc cảm thấy yêu đời đến lạ và Hưng cảm đến rộn ràng lắm. Cuộc đời thật có lắm cái để mà yêu, chợt nhớ đến câu thơ "Lòng tôi rộng như lượng trời cứ chật/ Không cho dài thời trẻ của nhân gian". Liệu cuộc đời hiện tại có đủ để đáp ứng, thỏa mãn trái tim đang ngồn ngộn tình yêu và nhựa sống của giahungsuxx hay không?? Thôi, lại bắt đầu nhảm xì rồi :3 Tính lan man về chuyện tương lai sau này ra sao, đầu tư chứng khoán bất động sản như thế nào nhưng mà thôi, chuyện tương lai cứ để tương lai còn chúng ta bây giờ cứ thỉnh thoảng đột nhiên yêu đời là được rồi :).
Cuối cùng.....................Happy new year mọi ngừ hừ hừ :)))
Thứ Tư, 29 tháng 1, 2014
Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014
Home!!
Và thế là đã là ngày thứ 3 kể từ khi mình về nhà!! Thời gian trôi qua thật nhanh! Ba ngày rồi mà mình không thấy có một chút nắng nào cả, trời âm u cả ngày, lạnh tái tê như đang ở Sapa vậy. Hí hí được cái làn da ngăm đen chắc khỏe của mềnh sẽ không có dịp bắt nắng và sẽ trăng trắng trở lại. Ba ngày rồi mà mình không đổ một giọt mồ hôi nào, đồng nghĩa với việc mình có lý do để mà không tắm. Mặc dù hiện tại người có bốc mùi một chút vì lâu rồi không xài lăn nách nhưng nghĩ tới chuyện đi tắm giữa cái thời tiết như thế này mà mình chả nỡ. Thôi để mai vậy :3
Sau khi vất vả ngược xuôi, bơi vào bơi ra, stress này nọ thì mình cũng đã hoàn thành xong bài luận ngày hôm qua. Nhấp nút send gửi mail cho thầy mà như thể trút được cả chục kí lô khỏi cái đầu đinh này vậy. Nhưng khổ thân con heo nái, mình còn bài NCKH đang chực chờ để đập vào khuôn mặt kute này :'(
Có một con bạn ở miền núi xa lắc, không có xe máy để hẹn hò, lâu rồi chưa gặp cũng nhớ và muốn giao lưu một xíu nhưng mà làm biếng quá, đổ lỗi cho thời tiết vậy :)))
Về nhà thiệt là sướng, suốt ngày ăn ngủ online chả phải làm gì cả :)) Phải chi cứ được vầy miết nhỉ, hí hí.
Sau khi vất vả ngược xuôi, bơi vào bơi ra, stress này nọ thì mình cũng đã hoàn thành xong bài luận ngày hôm qua. Nhấp nút send gửi mail cho thầy mà như thể trút được cả chục kí lô khỏi cái đầu đinh này vậy. Nhưng khổ thân con heo nái, mình còn bài NCKH đang chực chờ để đập vào khuôn mặt kute này :'(
Có một con bạn ở miền núi xa lắc, không có xe máy để hẹn hò, lâu rồi chưa gặp cũng nhớ và muốn giao lưu một xíu nhưng mà làm biếng quá, đổ lỗi cho thời tiết vậy :)))
Về nhà thiệt là sướng, suốt ngày ăn ngủ online chả phải làm gì cả :)) Phải chi cứ được vầy miết nhỉ, hí hí.
Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2014
Tạm biệt Sì Gòn!
Xin được viết đôi dòng cho ngày cuối cùng ở đất Sài Gòn trước khi về quê ăn Tết!
Chiều về rồi mà chưa dọn dẹp nhà cửa, thu xếp hành lí gì hết. Chả có tâm trạng làm chuyện đó!! Mà mình lúc nào chả dậy, gần tới lúc về hay đi chơi thì mới xắn tay thu dọn, không có kĩ càng như mấy bạn khác, mai đi là tối hôm trước đã xoắn đít lên rồi! Hi vọng lần này không có bỏ quên cái gì quan trọng hết cả.
Học kì sau Long Nhớ đi, ba bé bánh bèo sát vách cũng đi, những người hàng xóm thân thiết nhứt của mình đều lần lượt dọn nhà đi chỗ khác. Không biết rồi học kì sau nó buồn và tẻ nhạt đến chừng nào :( Bây giờ tụi nó đang rộn ràng dọn phòng bên cạnh mà làm mình thấy hơi xót xa :D
Sáng hôm nay Nhớ đi thi, mình và anh Long tính tổ chức một buổi sinh nhật sớm cho Nhớ vào trưa nay, có bánh kem, nước ngọt đầy đủ nhá :D Gần nhau thì thân nhau như anh chị em vậy chứ xa nhau rồi (mặc dù cũng không xa nhau mấy), chắc tình cảm cũng sẽ lu mờ dần, cách xa dần. Thiệt cứ muốn như bây giờ mãi, có người nấu ăn cho, lâu lâu qua nằm phơi bụng nghe Nhớ lảm nhảm, xem anh Long chơi game, lâu lâu có món gì cũng đem qua chia sẻ :D
Còn bài luận CSĐN nữa chứ. Chán hơn bị ngứa háng! Tính bữa nay làm xong gửi cho thầy sửa nhưng mà quyết định nộp một lần đúng deadline luôn rồi. Sáng nay cũng tính viết vài trang nhưng mà loay hoay cũng hết ngày hết giờ nên để dành về nhà làm con ngoan trò giỏi, sáng sáng CSĐN, chiều chiều hát karaoke, tối tối làm NCKH :3
Thôi bye, giã từ dĩ vãng!!
Thứ Bảy, 4 tháng 1, 2014
Ngựa ngựa ngựa.....
Thiệt là xui xẻo khi khởi đầu năm con Ngựa bằng một bài viết than vãn u ám như vậy :))
Chiều nay t đã rút ra được một kết luận như thế này: Buồn + Buồn = 2 Buồn. Nếu như bạn đang buồn một chuyện gì đó thì tốt nhứt bạn không nên đi chơi với một đứa cũng đang buồn. Hai tâm hồn sầu thảm vì chuyện đời gặp nhau tưởng như sẽ nâng đỡ dìu dắt nhau đến một chân trời mới lạ (^^) nhưng hóa ra lại làm cho nỗi buồn càng nặng hơn. Vâng, chính thế, chiều nay hai đứa pitch rủ nhau đi shopping để khuây khỏa cục sầu ai dè biến thành một chuyến đi-bộ-ăn-hàng-ngồi-mốc-mặt-lucky-square-đến-nỗi-người-ta-đốt-phông-lông trá hình. Và thành quả của hơn 3 tiếng lang thang cơ nhỡ ấy là hai bàn tay trắng, chả mua được gì vì đơn giản không có tâm trạng để mua. Thế đấy! Về dãy trọ, mình lại thay cái bản mặt sầu thảm của mình bằng khuôn mặt tươi vui hàng ngày bởi bản thân mình ghét phải nhìn một ai đó buồn. Đời!!
Nãy giờ có nói chuyện với Tuyền, bạn ấy cũng đang buồn vì chuyện chỗ ở. Ẻm không muốn chuyển lên phố thị vì còn lưu luyến với làng, với đứa bạn thân và với mình (tự nhiên cảm thấy quan trọng), vì không muốn sự ồn ào nhộn nhịp nhưng biết sao giờ, thân con gái một mình một phòng thì ba mẹ nào cho??? Vậy là các ẻm đều chuyển đi hết trơn :((
Thôi tươi vui lên nào bé hỡi!! Bớt suy nghĩ lung tung, bớt lý tưởng hóa, bớt hi vọng về một tương lai xán lạn, bớt mỗi thứ một chút. Sống vì hiện tại, sống vì cái bài luận đang đập vào mặt.
Năm con ngựa rồi, mình phải ngựa lên thôi, trang hoàng bản thân và cuộc đời bằng những màu sắc mới. Fighting!!!!
Chiều nay t đã rút ra được một kết luận như thế này: Buồn + Buồn = 2 Buồn. Nếu như bạn đang buồn một chuyện gì đó thì tốt nhứt bạn không nên đi chơi với một đứa cũng đang buồn. Hai tâm hồn sầu thảm vì chuyện đời gặp nhau tưởng như sẽ nâng đỡ dìu dắt nhau đến một chân trời mới lạ (^^) nhưng hóa ra lại làm cho nỗi buồn càng nặng hơn. Vâng, chính thế, chiều nay hai đứa pitch rủ nhau đi shopping để khuây khỏa cục sầu ai dè biến thành một chuyến đi-bộ-ăn-hàng-ngồi-mốc-mặt-lucky-square-đến-nỗi-người-ta-đốt-phông-lông trá hình. Và thành quả của hơn 3 tiếng lang thang cơ nhỡ ấy là hai bàn tay trắng, chả mua được gì vì đơn giản không có tâm trạng để mua. Thế đấy! Về dãy trọ, mình lại thay cái bản mặt sầu thảm của mình bằng khuôn mặt tươi vui hàng ngày bởi bản thân mình ghét phải nhìn một ai đó buồn. Đời!!
Nãy giờ có nói chuyện với Tuyền, bạn ấy cũng đang buồn vì chuyện chỗ ở. Ẻm không muốn chuyển lên phố thị vì còn lưu luyến với làng, với đứa bạn thân và với mình (tự nhiên cảm thấy quan trọng), vì không muốn sự ồn ào nhộn nhịp nhưng biết sao giờ, thân con gái một mình một phòng thì ba mẹ nào cho??? Vậy là các ẻm đều chuyển đi hết trơn :((
Thôi tươi vui lên nào bé hỡi!! Bớt suy nghĩ lung tung, bớt lý tưởng hóa, bớt hi vọng về một tương lai xán lạn, bớt mỗi thứ một chút. Sống vì hiện tại, sống vì cái bài luận đang đập vào mặt.
Năm con ngựa rồi, mình phải ngựa lên thôi, trang hoàng bản thân và cuộc đời bằng những màu sắc mới. Fighting!!!!
Khùng!!!
Đôi lúc trong cuộc đời bạn cảm thấy thật là trống rỗng, tưởng như có một con quái vật nào đó len lỏi vào từng tế bào và rút kiệt đi hết sinh khí trong người bạn vậy. Hôm nay đối với mình là một trong những ngày như thế! Nói thật là mình chả có cảm hứng làm cái gì cả, chả muốn nói chuyện với ai, chỉ muốn nằm ngủ và ngủ. Tính mình nó ương ương và khó hiểu thế đấy. Chính mình còn không hiểu mình đang nghĩ cái gì và tại sao lại ra nông nỗi này thì còn ai có thể hiểu cho. Lại một lần nữa muôn phắn đi đâu đó thiệt xa còn không thì đóng cửa ở trong phòng một mình vậy
Mọi suy nghĩ cứ đan xen và rối như tơ vò, lý trí và tình cảm, mơ mộng và thực tế, tình trạng của mình như thể đang đứng trên một chóp đá nhọn, nửa muốn buông xuôi mà nhảy xuống cho rồi, nửa muốn nấn ná để xem chuyện gì tiếp theo sẽ xảy ra.
Có lẽ mình đã nghĩ ngợi quá nhiều, hôm nay như thế này thì có ai dám chắc ngày mai cũng sẽ tương tự?? Mình thì tin vào một happy ending hơn :)) Today it's white and grey but tomorrow it'll be pink!!
P/s: Maybe I'm just a PITCH, that's it!!
Mọi suy nghĩ cứ đan xen và rối như tơ vò, lý trí và tình cảm, mơ mộng và thực tế, tình trạng của mình như thể đang đứng trên một chóp đá nhọn, nửa muốn buông xuôi mà nhảy xuống cho rồi, nửa muốn nấn ná để xem chuyện gì tiếp theo sẽ xảy ra.
Có lẽ mình đã nghĩ ngợi quá nhiều, hôm nay như thế này thì có ai dám chắc ngày mai cũng sẽ tương tự?? Mình thì tin vào một happy ending hơn :)) Today it's white and grey but tomorrow it'll be pink!!
P/s: Maybe I'm just a PITCH, that's it!!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)