Hic hic, lời đầu tiên cho giahungsuxx gửi hai tiếng xin lỗi chân thành và sâu sắc nhất đến blog thân êu và những độc giả phương xa ngày ngày mong đợi giahungsuxx đăng bài (~.~) Vì mải mê chạy theo những niềm vui chán nản nơi quê nhà mà mình quên đi cái thú vui viết bê lốc này. Thể theo lời hứa với con bạn miền núi, hôm nay mình sẽ cho xuất bản bài viết mới, coi như để khép lại một năm con Rắn và đón chào một năm con Ngựa thiệt khởi sắc, hí hí.
Phải chăng một trong những điều nhọ nhất trong cuộc đời là chúng ta cảm thấy thật bất tài và vô dụng, không biết làm gì khác, chỉ biết bình chân như vại trước một biến cố, một điều bất thường gì đó xảy ra trong cuộc sống, mặc dù chúng ta biết nguyên nhân, nơi phát xuất của vấn đề cũng như cách giải quyết nó sao cho thỏa đáng?? Nói dông dài vậy thôi chứ hôm nay mình đã từng trải một chuyện như thế. Chuyện là thế này, có một con chuột (lại con chuột) chẳng biết đã hết thọ hay là do kiến cắn mà bỗng dưng lăn đùng ra chết, tạo ra một mùi hôi không thể chê vào đâu được khắp nhà và khốn thay nó lại chọn nơi an nghỉ cuối cùng của mình là trên tấm la phông nên má má, ba ba không thể làm gì được.Cuối năm rồi mà vẫn còn sặc mùi chuột, ewwwwwwwww
Trời vẫn còn lạnh, hồi tối xách xe máy rong ruổi đi đàn đúm mà gió lạnh cứ lồng lộng thay nhau chui tọt vào trong chiếc quần short của mình làm mình lạnh tái tê, lông chân cứ dựng đứng. Cho anh xin lỗi cậu nhỏ vì đã không mặc ấm cho em, tối nay em mà lăn ra đổ bệnh thì anh chả biết làm sao đâu, huhu.
Tết này về nhà còn nhiều đứa bạn, nhiều nhóm nhỏ mà mình chưa có cơ hội gặp mặt, nói đúng hơn là làm biếng hẹn đi chơi, cũng thấy hơi tiếc. Nói chi đâu, con bạn nối khố hàng xóm mà tới giờ mình còn chưa có dịp nói chuyện nữa, đúng thiệt muốn tát vào mặt vài cái vì cái sự vô tâm của mình quá. Nói đi cũng phải nói lại, tại sao tụi nó không alo hẹn gặp mình chứ, có là mình phắn đi liền, không có nằm ườn ra nhà suốt ngày nữa.
Ngày nào cũng soi gương và cảm thấy mình mập ra trông thấy, bụng đã rưng rửng mỡ. Bữa giờ toàn ăn cúng tất niên mún nghẹt bản họng, bắt đầu thấy chán những nem chả, thịt gà, thịt vịt, cháo, xôi...Nhưng mà mặp dễ thương nên mình cứ ráng ăn cho nó mặp kakaka.
Còn gì để nói nữa không nhỉ?? Ak có người cho rằng đột nhiên yêu đời là dấu hiệu của bệnh tâm thần. Huhu, mình không mún vô bệnh ziện tâm thần đâu, mình còn trẻ khỏe, bụng chứa đầy ắp ước mơ hoài bão nên lắm lúc cảm thấy yêu đời đến lạ và Hưng cảm đến rộn ràng lắm. Cuộc đời thật có lắm cái để mà yêu, chợt nhớ đến câu thơ "Lòng tôi rộng như lượng trời cứ chật/ Không cho dài thời trẻ của nhân gian". Liệu cuộc đời hiện tại có đủ để đáp ứng, thỏa mãn trái tim đang ngồn ngộn tình yêu và nhựa sống của giahungsuxx hay không?? Thôi, lại bắt đầu nhảm xì rồi :3 Tính lan man về chuyện tương lai sau này ra sao, đầu tư chứng khoán bất động sản như thế nào nhưng mà thôi, chuyện tương lai cứ để tương lai còn chúng ta bây giờ cứ thỉnh thoảng đột nhiên yêu đời là được rồi :).
Cuối cùng.....................Happy new year mọi ngừ hừ hừ :)))
xin lỗi bạn chứ năm qua là năm con rắnnnnnnnnnnnn !!! 20 tuổi mà ếu biết 12 con giáp hay sao? Tỵ Ngọ Mùi!
Trả lờiXóa