Thứ Bảy, 15 tháng 2, 2014

Cám ơn!!!

Và thế là đã một tuần kể từ ngày mình bước chân vào Sài Gòn sau kì nghỉ Tết. Tuần đầu tiên đi học cũng đã trôi qua mà không có gì đáng nói. Không biết từ khi nào mà cái cảm giác ham vui, hào hứng cắp sách đến trường sau Tết lại không còn nữa nhỉ?? Hiu hiu.

Hôm nay đúng là một ngày thảm họa, gói gọn chỉ trong một từ NGỦ. Chả biết có phải là do uống trúng viên thuốc ngủ hay không mà qua giờ mình ngủ như một con heo lun. Tối qua 10h chịu hết nỗi phải đi nằm, ngủ một mạch không mộng mị (hoặc có mộng mị mà chả nhớ) tới 6h30 sáng để rồi đấu tranh tâm lí quyết liệt rằng có nên cúp học để ngủ tiếp hay không. Sáng nay học buổi đầu tiên của môn Kế toán, thầy giảng cũng hay, nói nhanh như cái máy nhưng xin lỗi thầy con bùn ngủ quá nên cứ gật gà gật gù hết cả buổi học, những giấc mơ ban ngày ngắn ngủi và đứt quãng :(( Trưa ăn cơm bên Long Nhớ xong, về phòng chưa kịp ngủ thì lại lết xác bắt xe buýt lên Đinh Tiên Hoàng họp nhóm NCKH. Lên xe buýt --> ngủ, tới nơi thì lại bị tụi khốn kiếp đó cho hố hàng tập 2, bắt xe buýt về --> tiếp tục ngủ. Về tới phòng lúc 3h ---> ngủ thẳng cẳng tới 5h chiều. Đời đơn giản như vậy đó!! Thề còn 3 lần thuốc nữa ứ uống đâu T_T Kiu bỏ viên thuốc ngủ ra mà biết bỏ viên nào đây.

Thế là từ nay mình sẽ phải đi bộ qua phòng trọ mới của Long Nhớ để ăn trưa và thình thoảng ăn tối. Nhân dịp Nhớ về nhà mang vào Sài Gòn một đống khoai lang và cà rốt mà bữa giờ mình toàn ăn mấy món chế biến từ hai loại củ đó: gỏi, cà ri gà, canh củ nấu với xương ống, khoai rốt sốt cà chua. Nói chung cũng chưa ớn :)) Phòng có toilet trong nên mình rửa chén trong đó lun, dù hơi chật nhưng lại không bị hanh nắng hay là phải bưng ra bưng vào như trước đây nữa. Hic, còn đâu hình ảnh Pé Hưng kute chổng mông rửa bát giữa trời chói nắng bên bồn nước để rồi các pé gái đi ngang qua khen "Anh Hưng giỏi quá ta" nữa :((

Dãy trọ có một vài người ra đi và một vài người mới chuyển tới. Không khí giờ có vẻ ồn ào và náo nhiệt hơn trước đây (do có nhiều dân thể thao hơn chăng??) nhưng đối với mình thì bớt vui hơn vì những người hàng xóm thân thiết đã lần lượt ra đi. Vậy thì làm quen, kết thân với những người mới ư?? Thôi làm biếng lắm, sống như vầy cũng được rồi, không phải xa lánh mọi người gì đâu mà mình muốn dành thời gian làm nhiều chuyện khác quan trọng hơn :))

Trong những lúc cảm thấy thật buồn chán và stress trầm trọng mà bản thân mình cũng không biết lý do vì sao thì thật may mắn và hạnh phúc biết bao khi có những người mà chỉ việc nghĩ về họ thôi cũng làm bạn vui vẻ và chộn rộn trong lòng rồi :)) Cám ơn!!!!!