Thứ Năm, 3 tháng 7, 2014

Tạm biệt LÀNG ĐẠI HỌC

Đêm nay là đêm cuối cùng mình ngủ trong cái phòng trọ bé nhỏ của mình vì ngày mai mình phải dọn phòng lên quận 2 mất rồi. Chiều giờ loay hoay một mình dọn phòng mới thấy hết cái khổ của nó. Dọn từ lúc 5h chiều mà mãi tới 10h chả xong, ban đầu nhìn sơ sơ cái phòng nghĩ cũng không có nhiều nhưng bắt tay vô dọn thì là một vấn đề khác. Chả hiểu sao mình ở một mình mà đồ đạc ở đâu mọc ra một đống. Nhiều lúc đang dọn, nhìn cái phòng bừa bộn ngổn ngang mà muốn dẹp mie khỏi dọn nữa cho rồi. Gói ghém đồ đạc một mình mới thấy hết sự cô đơn của nó, vậy là mình sắp chia tay cái phòng tí hi gắn bó với mình ba năm đại học rồi ư? Nhớ ngày nào mới dọn vô ở, lúc cả gia đình kéo về quê bỏ lại mình một mình trong phòng, tự nhiên cảm thấy thiệt tủi thân và trống vắng. Giờ đây khi dọn phòng chuyển lên thành phố thì cũng là cảm giác ấy, trống vắng và cô đơn.

Đúng là chỉ khi bạn lìa xa một nơi nào thì bạn mới thấm thía được sự gắn bó và tình cảm của bạn giành cho nó. Ba năm ở làng không phải quá dài, cũng không phải quá ngắn nhưng đủ để mình thực sự tiếc nuối và luyến tiếc khi rời xa. Nó như một phần cuộc sống của mình mà khi dứt ra thì thật là đau đớn. Không phải tự nhiên mà mình yêu làng đến thế, làng là nơi lưu giữ những kỉ niệm đẹp nhất của thời sinh viên, là nơi mình cảm thấy nhớ và muốn quay lại sau những kì nghỉ hè hay nghỉ tết dài đằng đẵng. Khi mình gõ những con chữ này, những kỉ niệm cứ thay nhau ùa về. Nhớ những hồi năm nhứt còn bỡ ngỡ với mọi thứ, còn ngại ngùng khi giao tiếp với mọi người vì cái giọng Bình Định đặc sệt, mình thật may mắn khi gặp được những người hàng xóm dễ thương, chiều chiều rủ nhau đi dạo, sáng sớm gõ cửa kêu dậy tập thể dục hay đi rình mò chị Bông cặp bồ. Nhớ những lần 4, 5 mạng người chen chúc trong cái phòng như lỗ mũi của mình nấu ăn; nhớ một thời gắn bó với quán cơm Đại Bình, khi 2 đứa cứ đúng giờ là hẹn nhau ra quán, nhìn nhau xa xa và gật đầu nhè nhẹ để chào nhau, nhớ món gà ngọt và chai cô ca 2 tẩy. Nhớ những lần phòng có chuột, chuột từ ngoài bò vào, chuột trên trần rớt xuống bụp bụp ba con làm mình phải mất ăn mất ngủ, cầm chổi đuổi hụt hơi. Nhớ con chuột nhỏ nhỏ mà đúng thiệt ma lanh, thoắt ẩn thoắt hiện như ninja. Nhớ những con gián trong toilet mình đã cố gắng diệt triệt để nhưng lâu lâu cũng có mấy con bò ra. Nhớ hồ đá thiệt đẹp và lộng gió mà thỉnh thoảng ra đó dạo hay tụ tập đàn hát, nướng khoai, nhớ những cung đường vắng vẻ mà tưởng như nếu mình không khám phá ra thì sẽ tiếc lắm. Nhớ những buổi chiều đi tập thể dục ở thư viện trung tâm, tụ tập đá cầu, đánh câu lông, chạy bộ hay nhiều lúc làm biếng ra ngồi lì, đi dạo hóng mát. Nhớ những quán ăn vặt ở làng mà mình đã kinh qua gần hết và những buổi chiều oanh tạc chợ nông lâm. Nhớ con đường đến trường thiệt nên thơ với cái cầu khỉ xinh xinh và những lần trèo tường để phản đối nhà trường vì đổi cổng. Nhớ một buổi chiều mưa hai đứa che dù và sợ chết vì bị sét đánh khi đang kiếm toilet ở trường khoa học tự nhiên. Nhớ mấy bé hàng xóm phòng bên cạnh mà cứ lâu lâu đập tường làm mình cứ sợ nó sập xuống mấy hồi. Và đặc biệt là anh Long và chị Nhớ, hai người đã có công nuôi dưỡng và chăm sóc thằng em này trong một thời gian dài. Thật sự mình đã coi 2 người như người anh, người chị, người thân trong gia đình. Nhớ những buổi trưa anh chị nấu cơm cho mình mà mình chỉ việc rửa chén, ăn xong sẽ xem 2 người chơi game, mình thì thoải mái ợ hay địt mà không sợ bị trách móc. Chị Nhớ thì giỏi nấu nướng, ngoài món cơm truyền thống thì lâu lâu chị còn đúc bánh xèo, nấu bún, nấu cháo khi mình bị cảm, gỏi cuốn,... Mặc dù là biết sau này cũng trở lại làng nhưng sẽ nhớ hai người lắm lắm. Còn nhiều kỉ niệm cái mình muốn viết ra lắm nhưng mà thôi, mình đã cố rút ngắn hết mức có thể. Chỉ biết rằng có một nơi nào đó mà mình sẽ cảm thấy xúc động và nhớ nhung khi hồi tưởng lại những kỷ niệm, cũng tương tự như khi nuối tiếc vì không trở lại được tuổi thơ vậy.

Ban đầu cũng sợ vì người ta nói làng lắm tệ nạn nhưng đối với mình nó chỉ có dễ thương mà thôi. Rồi không biết sau này khi chuyển lên thành phố thì nó có dễ sống như ở làng không, đương nhiên là không rồi :( Ôi những uất nghẹn cứ cuộn tròn lại thành những nỗi kinh hoàng!!