Thứ Năm, 15 tháng 5, 2014

3709812048

Đã lâu rồi không đụng tới bê lốc. Không biết đây là lần thứ mấy mình viết câu này. Dạo này căn bệnh làm biếng đang có dấu hiệu di căn trầm trọng, từng ngày cứ thế trôi qua mà đọng lại cũng chỉ là những giấc ngủ trưa đầy mộng mị, đi tập thể dục rồi la cà ăn uống tới khuya thì onl fb hóng hớt hết ngày hết giờ. Ôi sao tuổi trẻ lại bị phí hoài một cách đáng tiếc và vô tâm như vậy.

Chiều hôm nay mình đi tập thể dục ở TVTT và may mắn thay khi một cơn mưa thiệt to, thiệt đã ập đến. Không ngần ngại gì, mình cùng thằng bạn hàng xóm thỏa sức vẫy vùng dưới mưa, đá bóng dưới mưa, chạy nhảy dưới mưa, chơi trượt ếch trên nền gạch hoa, nằm ngửa nơi nước mưa chảy xối xuống dốc rồi xoay xoay, múa múa....Nhớ lần cuối mình tắm mưa là cũng ở tvtt này, chạy te te trong mưa với hai bé hàng xóm. Thiết nghĩ cuộc sống sẽ tẻ nhạt biết bao nhiêu nếu không có những cơn mưa như thế này và đời người sẽ nhàm chán biết bao nhiêu nếu không được cởi mở bản thân trước cơn mưa. Thiệt thích khi được nằm ngửa người trên nền đất, dang hai tay bạnh hai chân ra cho những hạt mưa đập xối xả vào cơ thể. Có cảm giác như mình bị hấp diêm và quăng xác ra đồng không mông quạnh giữa trời mưa gió!! Nhớ lại hồi nhỏ mình cũng ít khi tắm mưa lắm, chỉ một vài lần trời mưa ào ào, xin phép mẹ cởi hết quần áo chạy èo ra giữa sân tắm một xíu rồi bay vô nhà lại. Rồi nhớ những năm học lớp cấp ba đạp xe về nhà trong cơn mưa, quần áo ướt nhẹp hay những đêm đi học phụ đạo hoặc ăn chơi tới hơn mười giờ mới lóc cóc đạp xe về mà trời mưa tối sầm tối mù, có cảm giác mình đang bơi bơi trong một cõi vô định nào vậy. Còn gì tuyệt vời hơn khi trời mưa được ăn hủ tiếu âm ấm, húp nước xùm xụp. Còn gì khổ hơn khi quần áo, giày thể thao ướt nhẹp phải tranh thủ giặt trong tối nay chứ không sẽ bị thâm kim :((

Dạo này đất nước đang có vẻ rộn ràng với anh bạn hàng xóm Trung Quốc, nào là dàn khoan, nào là biểu tình, công nhân đập phá. Không biết lần cuối cùng đất nước mình bất ổn như vậy là lúc nào, chỉ biết là bây giờ mình chưa sẵn sàng để ra trận chiến đấu vì Tổ quốc đâu. À mà cái chuyện đi nghĩa vụ khi học xong đại học nữa chứ, xin lỗi chứ đất nước đang lâm nguy như thế này thì việc gì phải đi nghĩa vụ. Hòa bình đang bị đe dọa như thế này thì làm sao phải làm nghiên cứu kh, phải làm luận kinh tế, phải dịch bài translation....Mình không biết đến khi nào thì tất cả những đứa con của dân tộc mới dồn hết tâm trí và sức lực vào việc bảo vệ tổ quốc?? Chỉ biết rằng mọi người vẫn còn ngây thơ trước thời cuộc lắm, kẻ thì bận iu đương, kẻ thị quẹt quẹt 2048, kẻ thì bùn thúi mặt vì anh trai hàn xẻng có nguy cơ tách nhóm, kẻ thì sầu đời than vãn viết blog,...Ôi đến một lúc nào đó, tương lai gần thôi, khi nhắc đến Việt Nam thì người ta sẽ nghĩ đến ăn cắp, hôi của.... Nhục cái con cá nục quá!!!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét