Thứ Sáu, 19 tháng 9, 2014

Chuyện nói dối.

Hôm nay đọc được một bài viết trên mạng nói về 11 lý do của việc viết blog như: nâng cao khả năng viết lách, giãi bày những điều mình nghĩ, thể hiện tính cách và tỏa sáng.... Và lý do mà mình tâm đắc nhất chính là viết blog giúp bạn bớt ích kỷ hơn. Đối với mình thì không những bớt ích kỷ mà còn là bớt tự kỷ hơn nữa :) Mình thì đã vốn ích kỷ lắm rồi, chuyện gì cũng giữ khư khư cho mình, không chịu thổ lộ cho ai hết nên thỉnh thoảng viết blog để xả stress, đọc blog để tìm niềm vui. Hổm rày không còn hăng say chăm chút blog như hồi đầu nữa, có nhiều sự kiện, nhiều kỷ niệm đáng nhớ, nóng hổi muốn đưa lên blog mà làm biếng không viết nên đôi lúc cũng thấy tiên tiếc. Biết đâu sau này, khoảng 30 chục năm nữa chăng, mình sẽ in blog hungsammy thành tập bài đọc, bìa cứng, gáy mạ vàng đàng hoàng làm gia tài cho con cháu. Lâu lâu, rãnh háng tụi nó sẽ xin phép bố mẹ cho nó lấy ra đọc chơi rồi tự hỏi, sao cha này nhảm xịt và lãng nhách thế này.

Bớt lan man, trở lại cái tiêu đề về chuyện nói dối. Nói thật thì mình rất ít khi nói dối (thật mà!) bởi nói dối ngượng miệng lắm và không đúng với phẩm chất của một Miss đạo đức. Nhưng cuộc đời phức tạp, thời thế xô đẩy nên con người ta đôi lúc cũng buộc miệng mà nói dối. Mình cũng không phải ngoại lệ. Nói dối có khi làm hại cho cả bản thân và người khác nhưng nếu đúng bản chất của nói dối thì nó đa phần có lợi cho bản thân và có hại cho người khác. Mình xin điểm lại những lần nói dối gần đây nhất của mình.

Đầu tiên là chuyện gửi xe ở chỗ cơ quan thực tập. Vì gửi ở Bộ văn hóa tới 5k nên mình đã gửi xe ở Coop-mart gần đó, có 3k à. Hậu quả của việc lặp đi lặp lại chu trình sáng sáng 9h tới gửi xe và 12h lấy xe là chú xé vé đã nhớ mặt và nhân dạng. Gần đây, không dưới hai lần chú cứ hỏi con gửi xe đi siêu thị hay đi học. Rút kinh nghiệm lần đi tour gần nhất bị bắt bài gửi ké ở Nguyễn Kim, mình nói là mình zô siêu thị --> nói dối. Gửi xe xong là mình quẹo zô siêu thị liền, vòng qua cổng trước rồi tới công ty cho mấy ổng khỏi nghi ngờ. Nói chung nói dối như thế này cũng chả hại ai mà còn tiết kiệm được 2k để làm từ thiện.

Một câu chuyện nói dối khác xảy ra ở cái đêm đi uống bia đáng nhớ mà anh hàng xóm cho mình trải nghiệm. Mình sẽ không kể chi tiết đêm đó đâu vì chuyện dài lắm. Chỉ biết là mình có nhấm nháp vài cọng gì không biết nữa, như là mực xé với mù tạt hay sao đó, trên cái đĩa nhỏ khai vị đi cùng với đĩa đậu phộng. Lúc tính tiền thì bạn nhân viên nữ hỏi mình có dùng đĩa đó không, mình liếc mắt nhìn cái đĩa, thấy cũng còn y nguyên mà tính tiền cũng tiếc quá nên mình lắp bắp nói không. Bạn ấy cười bí hiểm, hình như bạn ấy cũng thấy mình ăn rồi vì bạn ấy phục vụ cho bàn mình mà, đương nhiên phải để ý mấy cái đó thôi. Nhưng bạn ấy rất lịch sự đem đĩa vào trong và không tính tiền. Mình kể cũng lạ, tiền ăn người ta bao và họ thì không tiếc tiền thì mình lại đi tiếc cái dĩa cỏn con chả bao nhiêu ấy. Hên là anh hàng xóm mải nói chuyện không để ý chứ nghe mình nói không là đủ để đánh giá nhân phẩm rồi. Một lần nói dối đáng xấu hổ!!

Trong hơn 20 năm cuộc đời, mình đã nói dối không biết bao nhiêu lần. Nói dối thầy cô, gia đình, bạn bè nhưng đa phần chỉ toàn những chuyện lặt vặt thôi, cũng chả chết ai. Và mình tin mọi người hẳn ai cũng vậy, đầu óc con người đâu có đơn giản tới mức lúc nào cũng nói thật được. Cuối cùng, đối với những điều xấu, nên hạn chế là tốt nhứt!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét