Thứ Tư, 20 tháng 11, 2013

Con đường đến trường

Sự thật là mình đang học năm 3 đại học và một sự thật nữa là mình rất yêu con đường từ nhà trọ mình đến trường - một tình yêu khôn xiết không thể diễn tả bằng lời. Nói chứ bây giờ mình sẽ giải thích tại sao mình yêu nó đến thế.

Mỗi sáng sớm, sau một hồi đấu tranh vật vã với chiếc đồng hồ báo thức, mình sẽ cắp balo đến trường khoảng 7 giờ kém 15. Đa phần ông trời lúc đó mới ló đầu, nắng chiếu chiếu, mát mẻ. Sau khi để lại cổng dãy trọ ở sau lưng, mình bắt đầu "hành trình" đến trường. Đầu tiên mình sẽ đối diện mỗi nỗi đau quặn thắt tim gan khi đối mặt với cái cổng cũ đã bị bê tông hóa. Không có nó thì con đường đến trường của mình chả thơ mộng gì đâu, bước qua cái rụp là đã đến trường rồi còn đâu. Tiếp đó mình sẽ rảo bước một cách tự tin và sảng khoái trên con đường đất ngoằn ngoèo với những căn nhà nhỏ xinh xắn mọc hai bên đường. Mình là mình cực thích những ô cửa kính trên những căn nhà ấy. Mỗi lần đi qua đó là y như rằng mình phải dừng lại khoảng 3 giây để ngắm mình trong đó, và lạ 1 điều là càng ngắm mình càng thấy yêu bản thân hơn. Soi gương làm người ta yêu đời thế đấy, cách tốt nhứt để lên dây cót tinh thần cho ngày mới. Kết thúc con đường đất kute đó mình sẽ phải đối mặt với một thử thách mới mang tên cầu khỉ. Vâng đó là chiếc cầu làm bằng một thân cây bắt ngang qua một con suối nhỏ nhắn, xinh xẻo và nên thơ nhưng lạ một điều là nó không có nước mà chỉ có mấy cọng rác bơi bơi :D Cầu không có tay vịn đâu nha nên phải đi qua thật khéo léo, đối với một con người chuyên đi trên sàn catwalk như mình thì đó là chuyện vặt vãnh. Cây cầu khỉ đó sẽ dẫn mình đến một khu rừng đầy bí ẩn với nhiều truyền thuyết lạ kì. Khu rừng với cây cối mọc um tùm xung quanh và có một con đường mòn be bé để dẫn mình đến trường. Đi trong khu rừng đó ắt bạn sẽ gặp nhiều phen thót tim khi bỗng đâu đó có một em chuột thình lình chạy ngang qua chân và biết đâu đó có con rắn phóc ra nữa thì nguy to. Nhưng không sao bù lại khu rừng mọc sum suê khá nhiều cây lau, rất lý tưởng cho bạn chụp hình tự sướng hay nghệ thuật, hoặc hái một cành lau vừa đi vừa phe phẩy cho ra dáng một chàng trai yêu thực vật :D Sau khi băng qua khu rừng một cách ngoạn mục thì đây rồi, bạn sẽ trở lại với văn minh loài người - một con đường trải nhựa thẳng tắp đang chờ đón bạn. Nếu như trong rừng bạn thấy thèm người bao nhiêu thì khi ra ngoài này bạn sẽ hòa nhập với cộng đồng người cũng đang cắp sách đến trường. Con đường không một bóng cây mà bạn sẽ thấy rất là thú vị khi đi vào ban trưa, lúc mà những giọt nắng từ trên trời gieo mình xuống và từ dưới đường bốc lên ngùn ngụt. Mình không ngại chia sẻ vơi bạn là trên con đường ấy có mọc lên một cô bán xôi rất là dễ mến, một hộp xôi của cô chỉ có 10k thôi mà ăn ngon và no lắm nha, ăn xong chỉ muốn ngủ gục trong lớp thôi. Không biết cô có bỏ thuốc ngủ vào đó không???? Và cuối cùng, sau khoảng 10 phút vượt qua bao thử thách vô cùng thử thách đó, mình sẽ đến trước cổng trường và chào đón mình là mấy anh bảo vệ áo xanh sẽ sẵn sàng chặn đường mình ngay nếu mình không mang theo thẻ sinh viên.

Vâng đó là con đường mà hàng ngày mình vẫn miệt mài đến trường. Không thể diễn tả được mình yêu nó đến mức nào và nếu như bạn tò mò muốn trải nghiệm cảm giác thú vị ấy thì đừng ngần ngại nói với mình, mình sẽ dẫn các bạn đi ngay và lun. Thân!

1 nhận xét: