XUI??! HÊN??!
Reng….Reng….Reng, tiếng chuông đồng hồ báo thức đổ dồn dập.
- Bây giờ mày có im không thì bảo?
Nó hất tung mền, dụi dụi hai con mắt, quày quả bước xuống giường, lẫn thẫn đi tới bàn học. Bỗng “ Bốp!”, Chẳng mấy chốc chiếc đồng hồ đáng thương đã nằm lăn lốc dưới nền nhà.
- Cho chừa cái tội không nghe lời nhá!- Nó vừa nói vừa chỉ ngón tay trỏ vào cái đồng hồ như dạy bảo.
Vệ sinh răng miệng, chuẩn bị sách vở xong xuôi, nó leo lên xe đạp phóng thẳng ra trước nhà mà không quên nói với lại: “Thưa mẹ con đi học!”. Nó vẫn cứ y như lũ con nít.
Buổi sáng thật trong lành, vài gợn mây lăn tăn trên bầu trời, xốp nhẹ mà chẳng hiểu sao nó lại liên tưởng đến món tàu hũ quê mình. Nghĩ vậy mà nó thấy bụng mình cồn cào. Một cơn gió se lạnh thoảng qua làm mái tóc dài khô quắt của nó chấp chới. “X...xe…xẹt..”, nó phanh gấp xe đạp và đổ mình về phía trước theo phản xạ .
- Ê cái ông kia, có mắt không mà đi đứng vậy hả?
- Ơ…ơ, mình…mình..
Tên lạ mặt ấp úng và chưa kịp nói hết câu nó đã chen vô:
- Mình, mình cái gì. Bộ lớn to đầu rồi mà không biết đi xe đạp hở?
Nói rồi nó đạp xe qua mặt tên đó, ngúc ngoắc hai bím tóc, thì thầm trong miệng: “Mới sáng ra mà đã gặp chuyện xui”. Tên kia ngó theo nó, “lấy lại tinh thần” rồi cũng lững thững đạp xe đi.
*
- Này, này Nga! Làm gì mà mặt đực ra thế kia? - Cái Loan ngồi cùng bàn lay mạnh vai, lôi nó ra khỏi những suy nghĩ vẩn vơ.
- Cái gì? – Nó hẩy tay Loan ra - Có gì đâu, tại tớ hơi mệt chút thôi!
- Có phải nghĩ tới anh nào đúng không? Bộ “mếch” ai rùi à, khai mau!
Cái vẻ mặt đắc thắng, ra chiều hiểu biết của Loan khiến nó phát bực. Nó cốc vào đầu Loan một cái:
- Cậu là chúa nghĩ lung tung đấy nhé! Đúng là từ bụng ta suy ra bụng người.
- Hứ, không thèm nói chuyện với cậu nữa. Người ta quan tâm mà lại….
- Ừ thì tớ xin lỗi, đừng hờn nhen. Thôi tập trung nghe thầy giảng đi.
Nó đang nghĩ đến hắn – cái tên hồi nãy suýt chút nữa là đâm vào xe nó. Mà cũng thật lạ, chẳng hiểu sao nó lại nghĩ đến hắn cơ chứ, thiệt tình. Nó gõ vào đầu mình mấy cái để cho tỉnh ra, cái Loan chép miệng: “Chập mạch”. Cuộc “chạm trán” diễn ra chóng vánh và chẳng mấy ấn tượng gì nhưng mà nó cứ suy nghĩ hoài. Đơn giản chỉ vì hắn khá đẹp “chai” và dễ thương nữa chứ. Nhớ lại cái vẻ mặt lúng túng của hắn là nó lại phì cười. Mà nó đang làm gì thế nhỉ? Nghĩ tới một tên lạ hoắc lạ huơ chỉ gặp có mấy giây, thật tình nó cũng chẳng hiểu mình bị làm sao nữa. Bất thần, nó ngoẹo đầu sang một bên, lấy tay vỗ vỗ vào đầu mấy cái như thể nếu làm vậy thì mọi hình ảnh và kí ức của hắn sẽ trôi tuột qua tai ra khỏi đầu nó, nhưng điều đó chỉ làm cái Loan thêm tin rằng con bạn có vấn đề.
*
Chuông reo, tan học.Trời oi bức, nắng gắt gỏng như muốn thiêu da thiêu thịt. Nó uể oải đạp xe về nhà, mồ hôi bết chặt vào áo làm nó khó chịu. Rẽ vào con đường đất lổn nhổn sỏi đá, nó mệt mỏi nhận ra rằng mình mới đi được có nửa đường, nhà nó cách xa trường đến gần năm cây số lận. Bỗng “Xì…ì.. ì”, xe xẹp. Nó la to: “Sao xui dữ trời”. Ngó đi ngoảnh lại, nó chẳng thấy ai để mà quá giang hết. Chán!Nản!Sầu!. Nó lững thững dắt bộ về nhà sau khi đá cái xe một cái cho hả giận. “Ê! Bạn gì ơi!”, nó quay đầu lại để xem có phải ai đó vừa gọi mình không. Nó há hốc mồm ngạc nhiên, chính là hắn. Không thể lẫn vào đâu được cái mặt trắng hệt con gái, đôi mắt mí lót, chiếc mũi cao thanh tú và cái dáng to con của hắn. Ba giây để nó kịp định thần và sắp xếp lại mọi thứ bòng bong trong đầu mình.
-Gì? – Nó trả lời cộc lốc.
-Hình như xe bạn bị xẹp à? - Vừa nói hắn vừa cúi đầu nhìn cái lốp xe không còn tí hơi của nó
-Bộ không nhìn thấy sao còn hỏi. Không có chuyện gì thì tránh ra cho người ta đi.Vướng vắt !- Nó vẫn cái tính nóng nảy thường trực.
-Ơ…ơ... ý mình là bạn có muốn quá giang không? - Hắn gãi đầu ấp úng
Có người giúp bây giờ thì dại gì mà nó không đồng ý, nhưng nó vẫn cố tỏ ra kiêu hãnh:
- Còn lâu mới có “diễm phúc” được chở tui nhé!” - Giọng nó chua lanh lảnh.
- Thì thôi vậy.- Hắn nhún vai - Nếu cậu không muốn thì mình cũng đành. Chào bạn!
Nó không ngờ tình huống này xảy ra. Cứ tưởng hắn sẽ năn nỉ mình thêm chút nữa ai dè lại thẳng thừng đến như vậy. Nó uất ức “hạ mình”:
- Hì! Mình chỉ đùa tí thôi. Coi như bạn “làm ơn mang phước” vậy. Thế nhé!
Nói xong nó nhanh chóng dắt xe mình lại chỗ xe hắn rồi giả đò miễn cưỡng ngồi sau yên xe. “Đi thôi nào!” Nó phấn khích chẳng biết có phải là do được giải phóng khỏi cuộc “đi bộ marathon” hay là vì được ngồi sau xe hắn. Hai chiếc xe đạp cùng lăn bánh, bóng đổ dài trên con đường đất bỏng rát. Mãi một lúc sau nó lên tiếng:
- Coi bộ trái đất tròn thiệt hen!
- Ừ. - Hắn trả lời cụt ngủn
- Mình có nặng lắm không? – Nó hỏi sau khi thấy mồ hôi nhễ nhại trên lưng hắn.
- Bạn yên tâm đi. Dù nặng đến mấy mình cũng sẽ “hộ tống” bạn về nhà an toàn, hì!
- Cậu vui tính ghê! Chắc không có cậu thì chắc bây giờ mình chết nắng ở xó nào rùi á, cảm ơn nhiều nhen!- Nó thẽ thọt.
- Không có gì. Tính luôn vụ hồi sáng thì huề nhé!
- Okie!
Nó thầm nhủ hôm nay cũng đến nỗi là một ngày xui xẻo. Bỗng dưng nó muốn con đường về đến nhà cứ dài mãi. Từ chuyện chiếc xe đạp của nó và hắn “chạm mặt” nhau cho đến chuyện xe nó xẹp lốp mà nó được làm quen với hắn.Xem ra nó và hắn có “duyên” thiệt ta…..
- Tạm biệt nha! Hẹn gặp lại!- Hắn vẫy tay chào và quay xe đi để lại mình nó trước cổng nhà ngó theo.
Cho tới khi hắn chỉ còn là một chấm nhỏ xíu nó mới kịp nhớ ra:
- Thôi chết. Sao mình quên xin địa chỉ hay số điện thoai hắn nhỉ.- Nó nuối tiếc cho cái sự đãng trí của mình. Nhưng nó tin tưởng rằng nếu có duyên thì nó và hắn sẽ gặp lại nhau lần nữa, có thể lắm chứ!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét