Chiều nay đi xem anh Long thi lên đai vovinam mà bao kí ức một thời oanh liệt của mình lại trào về. Nhớ hồi năm nhứt, một buổi chiều đẹp trời, t với con pitch bạn có lang thang qua nhà thể thao của trường chơi. Sau khi thấy mấy đứa bơi bơi trong màu áo xanh của vovinam, trong đầu t chợt nảy ra ý định đi học võ. Nghĩ cũng kì, là dân Tây Sơn áo vải cờ đào mà ếu biết một mống võ gì, nhục thiệt. Rủ con bạn học chung nhưng nó làm biếng không đi, thế là mình rủ chị Nhớ hàng xóm đi với mình vậy. Cũng nhờ thế mà mình với chị mới quen thân cho đến ngày hôm nay :)) Rồi như một vòng luẩn quẩn, mỗi tuần 3 buổi tối, mình lại lết xác trong cái bộ đồ xanh xanh sang bên trường để học võ. Hồi đó học vui quá trời luôn, thầy dễ thương không nghiêm khắc, mấy đứa trong lớp ai cũng tưng tửng, học thì ít mà chơi thì nhiều. Chán một nỗi là sau khi đi tập về phải giặt cái bộ đồ dày cui thui thúi, chua chua đấy :3 Nhờ đi học thường xuyên mà mình đã biết đấm, đá, chém, té, lộn vòng vòng, trồng cây chuối, xoạc.... Trồng cây chuối khó lắm ai ơi, mới đầu tập cứ sợ sợ ngã quẹo cổ, can đảm lắm mình mới phi thây lên vách tường được. Rồi thỉnh thoảng sau khi tập, thầy trò rủ nhau đi ăn chè, chém gió rồi lâu lâu tổ chức sinh nhật cho mí bạn, đàn ca, giao lưu các câu lạc bộ khác. Nhớ ông thầy trẻ của mình có học nhảy khiêu vũ bên thể thao, mấy bận được mục sở thị thầy uốn éo, lắc hông, ưỡn ưỡn bên bạn nhảy. Nhớ đợt đi chơi xa với CLB lên cái chùa nào đó tụng kinh niệm phật, ăn cơm chùa thỏa thích rồi đi Vĩnh Long chơi, tới nhà một bạn trong lớp võ, đươc tắm sông, ném bùn, ăn trái cây đến no nê. Không thể không nhắc đến 2 đợt thi lên đai mà mình đã tham gia, nhớ cái lần mình lên thi đấu đối kháng bị đánh cho te tua, chẳng qua mình hiền quá nên nhường cho nó thôi, chứ anh mà ra tay thẳng thừng thì em nó chỉ có nước gãy móng với phù mỏ thôi ^^ Sang năm 2, cái trường khốn nạn bê tông hóa cái cổng cũ, xây cái cổng mới xa tít thò lò, thế là mình làm biếng bỏ học võ luôn. Mà đa số mọi người ai cũng vậy, theo học được một hai kì là trốn đâu mất. Vovinam à, duyên của chúng ta có lẽ phải dừng lại ở đó thôi. Mà cũng nhờ lớp võ năm nào ấy mà cặp đôi trời sinh Long Nhớ mới đến được với nhau, để rồi bây giờ Hưng kute mới có người để nấu cơm cho mà ăn chứ, hí hí.
Đôi dòng tâm sự về sự nghiệp võ đạo của mình thế thôi! Hai ngày nữa là Nô ên rồi, trời thì lạnh mà mạng thì cùi hơn chữ cùi :((
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét