Dạo này căn bệnh lười biếng càng ngày càng phát triển, không có dấu hiệu thuyên giảm. Nghĩ tới cảnh lấy sách kinh tế lượng ra mà ngồi học là thấy oải rồi, thấy oải thì onl facebook để hóng hớt chuyện người ta :(( Tuần sau là thi rồi biết tính sao đây?? Ai cho con lương thiện!!
Tối nay sẽ tiếp tục là một tối làm biếng của mình. Đầu tháng, cuối tuần mà nên cứ xõa thôi :)))) Chả biết làm gì nên lên blog để viết vài điều nhảm xịt. Không ngờ nay mình có một thú vui khác trong cuộc sống, đó là viết blog, đơn giản là để lưu lại những cảm xúc và trải nghiệm của mình thôi; với lại cũng chả ai biết đến nên muốn chém gì thì chém:)) Nghe đồn chuẩn bị sẽ có một series nói xấu bạn bè sắp được xuất bản trên blog của giahungkute, mọi người nhớ đón xem nhé!! (:3)
Hồi nãy có bật một cái video drum cover lên coi, một ước muốn chảy bỏng mãnh liệt bùng lên dữ dội. Mình muốn sở hữu một dàn trống để khi nào rãnh rỗi thì ngồi bùm bùm, chát chát, khua tay múa chân loạn xạ. Thấy người ta chơi mà thèm chảy nước dãi, mình cũng có khiếu cảm thụ âm nhạc chứ bộ. Sau này có tiền sẽ sắm một em về, hí hí.
Nãy ba ba, má má có gọi điện thoại. Lâu rồi mới nói chuyện với gia đình. Mặc dù cũng chả có gì để nói, cứ xoay quanh mấy chủ đề mà ai cũng biết rồi nhưng mà vui lắm khi mà được nghe giọng nói niềm nở của ba mẹ và trình độ chém gió cũng không kém gì mình. Xin lỗi nha, mọi người kiếm tiền cho con ăn học mà con lại làm biếng nhớt thây và ăn hàng cả ngày. Con đã cố gắng stop trong cả tuần nay về chuyện ăn hàng rồi đó :)) Mới zô năm học đây mà sắp được về nhà nghỉ tết rồi, mà được cả 1 tháng lận nên sướng ghê, wooohooo
Còn gì để nói nữa không nhỉ?? Ak hôm qua có vào thư viện làm đồ án nhóm và hai đứa đã nhắm thẳng đến địa điểm ưa thích mới trong cái thư viện này: tầng trệt - nới có cơ số hằng hà sách về các địa danh trên thế giới, mà sách đã lắm nha, giấy cứng, mịn in toàn hình màu về các danh lam thắng cảnh làm hai đứa vừa xem vừa xuýt xoa, nước dãi chảy nhiễu.
Ôi châu Âu của lòng em, giấc mơ Paris, niềm vuôi Thụy Sĩ. Ôi những cánh đồng oải hương tím ngắt trải dài miên man, những ngôi làng bé xinh lọt thỏm giữa cảnh núi non hùng vĩ, sông nước hữu tình, ôi những khu rừng, những ruộng hoa tuylip (thôi stop tại đây) Không biết mình có cơ hội được đặt chân tới đó không, nói chứ sống chết gì cũng phải một lần đi tới đó. Mà chung quy lại cũng là chữ tiền, không thì tiếp tục nuôi mộng du học. Sau này mình sẽ làm thật nhiều tiền và lấy tiền đi du lịch, cuộc đời là những chuyến đi mà.
Thầy mình nói cứ keep thinking về điều mình mong ước thì chắc chắn nó sẽ thành sự thật. Thầy ơi, hi vọng thầy nói đúng, bởi vì ngày nào con cũng ám ảnh với cái mong ước đó đây :((

our dream...
Trả lờiXóa